Chim sâu và Cáo

Có một thời gian Chim sâu và Cáo là một đôi bạn chí thân. Cáo chạy đến đâu, Chim sâu cũng bay tới đó. Có một lần Cáo nói:

– Này bạn, chúng ra hãy cùng nhau gieo trồng lúa đi.

– Đồng ý thôi! Chim sâu trả lời.

Thế là Chim sâu và Cáo cùng nhau gieo hạt. Hạt nảy mầm và lớn lên rất nhanh. Chẳng bao lâu đã đến lúc thu hoạch mùa màng. Từ sáng tinh mơ, Chim sâu và Cáo đã bắt đầu gặt. Nhưng rồi Mặt Trời bắt đầu mọc và cơn lười của Cáo cũng bắt đầu nổi lên. Nó nghĩ cách làm sao đánh lừa Chim sâu để đỡ phải làm mệt nhọc.

– Này anh bạn – Cáo nói – bạn hãy gặt đi nhé, còn tôi, tôi sẽ ra mãi phía sau núi đằng kia để nâng bầu trời lên, nếu không, trời sẽ rơi xuống mất, mà trời đã rơi xuống thì lúa của chúng mình sẽ bị hỏng hết thôi.

– Bạn cứ đi đi, Chim sâu nói rồi lại cúi xuống gặt tiếp. Còn Cáo ta đã đi lên ngọn núi cao, chung quanh có mây bao phủ. Cáo ngồi trên núi và giơ một chân trước lên, làm ra vẻ như nó đang nâng mây lên. Chim sâu gặt xong, bó lúa lại thành từng bó, thu dọn gọn gàng đâu đấy. Chim sâu gọi to:

– Này bạn Cáo ơi, chúng mình hãy đi đập lúa đi.

– Bạn hãy đập lúa đi, bạn ạ, tôi còn phải nâng trời lên chứ. Nếu không, cả bầu trời sẽ rơi xuống và làm hỏng hết cả lúa của chúng mình còn gì.

Thế là Chim sâu lại một mình đập lúa. Làm xong đâu đấy, Chim sâu gọi:

– Này bạn Cáo ơi! Hãy về đi, chúng ta chia phần thôi.

– Tôi về ngay đây. Cáo kêu to và chạy thật nhanh về.

Cáo chia chỗ lúa ra làm ba phần, lấy một phần đưa cho Chim sâu và nói:

– Phần lúa của bạn đây, còn riêng tôi, phải trả cho tôi hai phần vì công việc của tôi nặng hơn của bạn, tôi đã phải nâng cả bầu trời lên kia mà!

Chim sâu đành nuốt hận, nhận phần lúa ít ỏi của mình và bay về tổ.

Dọc đường, Chim sâu gặp bạn Chó săn. Chó săn hỏi:  - Vì sao bạn buồn thế ?

Chim sâu bèn kể cho bạn Chó nghe nỗi oan uổng của mình. Chó vô cùng tức giận, nói:

- Bạn hãy dẫn tôi đến ngay vựa thóc của Cáo đi. Tôi sẽ trị tội tên Cáo gian tham này.

Thế là Chim sâu dẫn Chó đến vựa thóc của Cáo. Chó chui vào nấp trong vựa thóc. Ngày hôm sau, Cáo đến vựa thóc để đem thóc đi xay. Nó bắt đầu cào thóc thành đống. Bỗng nhiên, nó trông thấy mõm Chó nhô ra trên đống thóc, nó tưởng là miếng thịt ăn được, bèn ngoạm lấy! Chó săn nhảy ra, lao thẳng vào Cáo, đuổi Cáo ra khỏi vựa thóc, đánh cho nó một trận thừa sống thiếu chết về tội đánh lừa Chim sâu.

Thật đáng đời cho những đứa tham lam và lừa dối bạn!

Nợ duyên trong mộng

Ngày xưa ở động Sơn-la thuộc Hưng-hóa có một chàng trẻ tuổi tên là Chu sinh. Bố mẹ mất sớm, chàng được chú đưa về nuôi cho ăn học. Nhưng người chú yêu dấu cháu bao nhiêu thì người thím lại ghét bỏ bấy nhiêu...

Bụng làm dạ chịu

Ngày xưa, có một anh chàng vô công rồi nghề, ngày ngày chỉ biết ăn bám vợ và khoác lác. Người vợ rất lấy làm bực mình vì phải nai lưng ra làm nuôi chồng và ba đứa con...

Sự tích hòn Vọng Phu

Ngày xưa, có đôi vợ chồng nghèo sinh được hai mụn con: đứa lớn là trai mười một tuổi, đứa bé là gái lên sáu tuổi. Mỗi lần hai vợ chồng đi làm đồng hay đi đâu vắng, thường để hai con ở lại nhà, dặn anh trông nom em gái...

Sự tích sông Nhà Bè hay là truyện Thủ Huồn

Ngày xưa ở Gia-định có một người tên là Thủ Huồn. Hắn xuất thân làm thơ lại. Trong hơn hai mươi năm luồn lọt trong các nha các ti, hắn đã làm cho bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu người bị oan uổng...

Âm dương giao chiến

Ngày ấy, có một trận mưa lụt rất dữ dội, khúc đê ở xã Thọ-triền bị vỡ, mùa màng hư hại, nhà cửa, súc vật trôi nổi theo dòng nước bạc...

Chuyện cái chùa hoang ở huyện Đông Triều

Đời nhà Trần, tục tin thần quỷ, thần từ, phật tử chẳng đâu là không có. Các chùa như chùa Hoàng Giang, chùa Đồng Cổ, chùa An Sinh, chùa An Tử, chùa Phổ Minh, quán Ngọc Thanh dựng lên nhan nhản khắp nơi...

Sọ Dừa

Ngày xưa, có hai vợ chồng một lão nông nghèo đi ở cho nhà một phú ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi tuổi mà chưa có lấy một mụn con...

Sự tích sông Tô Lịch

Ngày xưa về đời nhà Lý có một ông vua bị bệnh đau mắt. Mấy ông thầy thuốc chuyên môn chữa mắt ở trong kinh thành cũng như ngoài nội thành đều được vời vào cung chạy chữa...

Phạm Viên thành tiên

Ngày xưa, vào đời nhà Lê, ở huyện Đông Thành, có nhà họ Phạm sinh được hai con trai là Phạm Chất và Phạm Viên.