Chim sâu xử án

Chim Sẻ kiện Chim Khuyên!

Cái tin ấy bay đi như gió. Khắp vườn cây nhớn nhác cả lên.

Lá đơn của Sẻ được đưa cho Chim Sâu, lời lẽ như sau:

“… Tên tôi là Sẻ. Nhà tôi ở chốn cành si. Tôi đã đẻ con tôi ở đấy. Thế mà nhà Chim Khuyên lại bảo đấy là tổ của ả. Vì vậy, tôi làm đơn này để bầy đàn, vườn chim xem xét cho tôi. Được như vậy, vợ chồng tôi đội ơn nhiều lắm…”.

Đọc xong tờ đơn, Chim Sâu cho mời Chim Khuyên lại để hỏi. Chim Khuyên chồng nói:

- Cái tổ ấy vợ chồng tôi đang làm dở dang. Vì phải đi kiếm bông, tơ về lót ổ cho vợ tôi đẻ trứng, chúng tôi đi hết ba bốn ngày mới kiếm được. Lúc trở về thì thấy nhà Sẻ đã ở trong rồi. Chúng tôi xin lại tổ, nhà Sẻ đã không chịu trả, lại còn dọa đánh và đưa đơn kiện chúng tôi. Đầu đuôi là như vậy.

Nghe xong chuyện, Chim Sâu phát lệnh mời họp cả vườn chim lại và nói:

- Thưa các bậc cao tuổi và các bạn! Cứ theo đôi bên thì Sẻ bảo Sẻ đúng, Khuyên bảo Khuyên oan. Vậy tôi xin có đề nghị này: Ngay tại đây, trên cành si kia, anh chị Sẻ và anh chị Khuyên hãy dựng một cái khung tổ. Hễ ai dựng giống như chiếc tổ đang tranh chấp thì cái tổ đang tranh chấp là của mình.

Cả vườn chim đồng ý.

Vợ chồng Khuyên khéo léo lách mình vào vòm cây, dùng mỏ, dùng chân kết một vòng khung tổ. Chồng bắt lá, vợ tết dây cho đan vào nhau. Chỉ một lúc, cái khung tổ tròn tròn đã hiện hình. Ngược lại, vợ chồng Sẻ cứ loay hoay mãi không xong. Mỏ Sẻ sắc như kéo, cứ bập vào lá là lá rách. Vả lại, Sẻ có làm tổ bao giờ đâu! Từ xưa, Sẻ chỉ đi ở nhờ, sẵn đâu có nơi nào trú chân là xông vào đấy. Gặp phải loài chim to, Sẻ bị đuổi đi, Gặp loài yếu ớt, hiền lành thì Sẻ cướp lấy tôt làm nơi ở của mình.

Khi chim Khuyên làm xong khung tổ, Chim Sâu cất tiếng:

- Thưa các bậc cao tuổi và các bạn! Cuộc thử thách để tìm ra lẽ phải đã xong. Những ai vốn quen đi ở nhờ, ở sẵn thường không biết làm tổ. Chim Sẻ đã không làm được các công việc để chứng tỏ chiếc tổ ấm cúng kia là của Sẻ. Tôi tuyên bố bác bỏ tờ đơn của Sẻ và Sẻ phải trả lại tổ cho Khuyên!

Cả vườn chim vang lên tiếng hót đồng ý đồng lòng.

Vợ chồng chim Khuyên sung sướng cảm ơn Chim Sâu và cả vườn chim.

Còn vợ chồng Sẻ xấu hổ đã kéo nhau bay đi từ lúc nào không ai biết.

Một phát minh nho nhỏ

Ma-ri-a là một cô bé rất thích quan sát. Một hôm, trong phòng khách, cô bé nhận thấy mỗi lần gia nhân bưng trà lên, bát đựng trà thoạt đầu rất dễ trượt trong đĩa.

Cái cây có cánh buồm đỏ

Trên một gò đất, sau mấy ngôi nhà tầng, có một cái cây to, lá xanh, tán xoè rộng. Bọn trẻ chúng tôi thường leo lên cái cây này.

Vua Lê Đại Hành giữ nước

Tháng 7 năm Canh Thìn (980), đại quân Tống xâm lược Đại Cồ Việt. Vua Lê Đại Hành (tức Lê Hoàn) đã chỉ huy ba quân đánh giặc, đại thắng trên cả hai mặt trận thuỷ bộ, mở ra kỉ nguyên Đại Việt bách thắng.

Vào nghề

Hè năm ấy, Va-li-a theo bố mẹ đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa đánh đàn”. Va-li-a nghĩ: “Cô ấy xinh đẹp, dũng cảm thật”. Và em mơ ước trở thành diễn viên phi ngựa.

Văn hay chữ tốt

Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kém.

Dê và cáo

Trong một khu rừng nọ, có một con sư tử rất hung bạo, sống trong một cái hang lớn và chứa nhiều thức ăn. Một hôm, con sư tử đi ra khỏi hang. Nhân lúc đó, một con cáo đã lẻn vào và ăn tất cả thức ăn có trong hang...

Bộ lông rực rỡ của chim thiên đường

Chim Thiên Đường đi tha rác về lót ổ, chuẩn bị cho mùa đông đang tới gần. Nó bay rất xa, chọn những chiếc lá vàng, lá đỏ thật đẹp, những ngọn cỏ thật thơm, thật mềm.

Bình nước và con cá vàng

I-ren Giô-li-ô Quy-ri sinh ra trong một gia đình khoa học. Mẹ bà là Ma-ri Quy-ri hai lần được Giải thưởng Nô-ben (1903, 1911). Bố của bà là Pi-e Quy-ri, được Giải thưởng Nô-ben năm 1903 cùng với vợ.

Hoàng Thái Hậu Từ Dũ

Bà Từ Dũ tên thật là Phạm Thị Hằng, sinh ngày 19-5-1810, quê ở Gia Định. Năm 14 tuổi, bà được tuyển vào cung và được vua Thiệu Trị rất sủng ái.