Chú bé thành thật - Truyện cổ tích Triều Tiên

Ngày xưa, ở một nước nọ có một ông vua rất đỗi hiền từ và thương dân. Ngày đêm nhà vua chăm lo việc nước nên đất nước phồn vinh, muôn dân sung sướng. Được người dân kính mến nhưng vua luôn mang một nỗi buồn trong lòng vì ông đã cao tuổi mà vẫn không một mụn con.

Một hôm, nhà vua nghĩ ra được một kế hay. Sau đó vài ngày, ông bèn triệu tập các quan đến và truyền phán rằng:

– Các ngươi hãy đem những hạt giống mà ta đã lựa chọn, phân phát cho tất cả nam nữ thanh niên trong nước. Nếu ai trồng được những bông hoa đẹp, ta sẽ chọn người đó làm con.

Nhiều người nô nức đi lĩnh hạt giống vua ban, ai cũng hi vọng mình sẽ trở thành người nối nghiệp đức vua kính mến.

Sau khi lĩnh hạt giống về, cậu bé Su-in đem ươm vào một chiếc chậu hoa đẹp nhất của nhà mình. Ước mơ của Su-in là mong mỏi ở chậu hoa kia những mầm xanh sẽ nhú lên, tiếp đến là cây hoa xanh rờn sẽ cho ra những bông hoa diễm lệ nhất.

Su-in chăm chỉ theo dõi những hạt giống của mình. Nhưng ngày lại ngày vùn vụt trôi qua mà chậu hoa của Su-in vẫn chỉ là chậu đất không. Su-in buồn rầu hỏi mẹ:

– Mẹ ơi! Sao hạt giống con ươm không nẩy mầm hở mẹ?

– Con thử đem gieo ra vườn xem sao – Mẹ trả lời.

Nghe theo lời mẹ, Su-in bới những hạt giống trong chậu đem gieo ngoài vườn nhưng kết quả vẫn không như ý muốn của Su-in mong chờ. Một chuỗi ngày trôi đi, Su-in lại đem hạt giống ở vườn ươm vào chậu.

Ngày đức vua đi chọn hoa đã đến.

Từ bốn hướng, mười phương, biết bao trai gái cùng với những chậu hoa muôn màu muôn sắc trẩy về kinh.

Ai là người sẽ được nhà vua chọn làm con?

Bàn dân thiên hạ mong chờ tin vui. Suốt ruột nhất là những công tử, những tiểu thư con quan hoặc con nhà giàu. Bọn họ cho rằng chỉ những chậu hoa mà họ đưa đến kinh đô mới xứng đáng được lựa chọn.

Đức vua đi chọn hoa và buồn rầu đi giữa rừng hoa trăm hồng nghìn tía với biết bao chậu hoa tươi đẹp rực rỡ. Lạ thay dức vua chỉ lướt rất nhanh hầu như không để mắt tới bất cứ một chậu hoa nào. Đến một góc phố, bỗng nghe nổi lên những tiếng xì xào như chế giễu, chen lẫn với những tiếng quát tháo của quân lính. Đức vua cho hỏi xem có chuyện gì xảy ra. Lính hầu cận cho biết có một cậu bé bê một chậu hoa không có hoa và đứng khóc.

Đức vua truyền cho gọi cậu bé đến, rồi vui vẻ hỏi:

– Cậu bé tên là gì? Tại sao lại bê chiếc chậu hoa không mà khóc?

Su-in trả lời:

– Thưa đức vua, con tên là Su-in. Con buồn vì không trồng được chậu hoa đẹp nên con khóc. Cũng những hạt giống vua ban và con đã chăm chỉ ươm trồng nhưng tại sao không nẩy mầm? Có lẽ trời đã phạt con vì có lần con đã lấy một quả táo ở một vườn nọ mà chưa xin phép chủ vườn.

Đức vua tươi cười ôm lấy Su-in thân mật nói:

– Con rất xứng đáng là con của ta.

Mọi người không khỏi kinh ngạc về quyết định bất ngờ của vua. Một quan cận thần đã mạnh dạn tâu:

– Trình đức vua, trước khi ban phát hạt giống, Người đã hứa sẽ chọn người nào trồng được hoa đẹp nhất làm con, nay đức vua chọn Su-in, tránh sao khỏi sự chê trách.

Đức vua ôn tồn trả lời:

– Các người chưa rõ đầu đuôi sự việc đó thôi. Trước khi ta ban phát hạt giống, ta đã cho đem rang tất cả số hạt giống đó lên, tất nhiên hạt giống đã chín không thể nẩy mầm được thành cây được. Su-in là một chú bé thành thật, rất đáng quý nên ta chọn Su-in làm con, thực không còn ai xứng đáng hơn!

Chiếc áo lông trắng

Ngày xửa ngày xưa, tại một miền xa xôi có một cô gái trẻ xinh đẹp. Mẹ cô đã qua đời nhiều năm, cô chỉ còn lại trên đời một người mẹ ghẻ. Như thói thường người mẹ ghẻ này không ưa con chồng, chỉ nghĩ làm sao tống khứ được cô đi cho sớm...

Lấy oán trả ơn

MôRôXuKê (Morosouké) đang trên đường đi đến một vùng xa xôi của nước Nhật. Anh ta còn trẻ, cha mẹ mất hết, tứ cố vô thân, bạn bè cũng không, cho nên không có ai dìu dắt anh ở nơi kinh kỳ, hay giúp anh xây dựng một cơ ngơi để sinh sống...

Cô công

Vua Bahkeladir trị vì một vương quốc giàu đẹp, nhiều đồng cỏ, hồ và rừng, ông đã đứng tuổi mà vẫn chưa có con. Cho đến một ngày cả triều đình xôn xao...

Ba con chim nhỏ

Cũng phải cách đây mấy nghìn năm rồi, ở vùng rộng mênh mông này có rất nhiều ông vua nhỏ. Trong số đó có ông vua núi Coitơ rất thích đi săn...

Cổ tích Giáng Sinh

Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. Nhà rất nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật cả ngày mới kiếm đủ ăn. Cô bé không có bạn bè, không có đồ chơi nhưng cô không bao giờ cảm thấy buồn và cô đơn...

Hai vị thần

Chót vót cao trên núi, nơi tiếng người không vọng lên được, xưa kia có một ngôi đền nhỏ làm bằng những xà gỗ gần mục ruỗng, nơi trú ngụ của vị Thần Núi hùng mạnh. Đó là một vị thần kiêu căng...

Cô gái không có tay

Ngày xưa, tại một làng kia có hai vợ chồng nọ sống với nhau rất hạnh phúc. Họ có một cô con gái xinh đẹp, kháu khỉnh. Nhưng khi cô được bốn tuổi thì mẹ cô qua đời. Một thời gian sau cha cô lấy người vợ khác...

Hoàng Anh và Gấu

Một ngày hè, gấu và sói đi dạo chơi trong rừng. Gấu nghe có tiếng chim hót véo von, liền hỏi bạn: - Sói này, chim gì mà hót hay thế hở mày?

Thầy tu giúp đỡ dân nghèo như thế nào

Ngày xưa có một thầy tu nghèo, nghèo đến nỗi người khác hếch mũi lên mỗi khi ông đến tu viện. Nếu không có chiếc áo thầy tu bạc phếch, dải đai màu cam thì không ai nhận ra vị thầy tu qua con người cùng khổ đó...