Con ngựa đá

Ngày xửa ngày xưa, trên đỉnh đồi, nơi nhô lên thị trấn nhỏ Laling, có một con ngựa đá đứng sừng sững. Người ta gọi nó bằng cái tên “Gemme” Ngựa đá rất kỳ lạ. Bất kể ai muốn vào trong vùng cũng phải được phép của Gemme. Chỉ khi nào ngựa đá hí vang ra dấu đồng ý, du khách mới được tiếp tục lên đường. Hễ một du khách khiến Gemme không ưa thì ngựa của anh ta lập tức khuỵu gối trước và không gì có thể làm cho nó nhích lên được nữa.

Trong vùng đồi núi gập ghềnh ấy, nào ai có ý nghĩ dùng võng kiệu? Chỉ có những con đường mòn khúc khuỷu mà đi ngựa mới có thể qua. Chính vì lẽ đó, không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ, các quan lại ngoài tỉnh hay sứ giả của hoàng đế vào được đến thị trấn nhỏ Laling. Nhờ thế những người ng không phải đóng đồng thuế nào và được sống sung sướng, yên ổn giữa những ngọn núi của mình. Các bạn hẳn biết rõ, điều đó chẳng làm triều đình hài lòng, và hơn một lần các sứ giả của hoàng đế đã tìm cách đột nhập vào vùng Laling, nhưng ngựa của các sứ giả lần nào cũng khuỵu gối trước Gemme, không nhúc nhích được mảy may, đến nỗi chẳng còn cách nào khác, các sứ giả đành quay gót trở về. Các bạn có thể hình dung người vùng ấy yêu quý và tôn thờ Gemme thế nào vì nó đã bảo vệ họ chống lại chế độ thuế khóa hà khắc của hoàng đế.

điều đó không làm hoàng đế hài lòng. Ông ta muốn chiếm con ngựa đá để không một kẻ thù nào có thể tiến đánh ông ta. Rốt cục ông ta hạ lệnh chuẩn bị một cuộc chinh phạt để chiếm đoạt Gemme mang về lâu đài. Nhưng đêm trước ngày các sứ giả đến Laling, con ngựa đá biến mất,như thế bị đất nuốt chửng. Các sứ giả của hoàng đế tuyệt vọng tìm kiếm, lật tung hết đá núi, xới lộn Laling hàng tháng ròng. Cuối cùng, chúng tiu nghỉu trở về!

- Ngựa đá không còn ở đấy, tâu hoàng thượng. Nó đã biến mất, các sứ giả sợ hãi tâu trình. Chúng thần đã lục soát toàn bộ vùng núi ấy, ngó đến từng khe kẽ, bất kể có phải gẫy giò, nhưng không thấy con ngựa đâu cả, nó đã biến mất, chẳng biết đi đâu, họa có nhờ trời may ra.

“À, ra thế đấy”, hoàng đế nghĩ thầm “chúng đã không tìm được ngựa, lại còn về đây khiến ta nhàm tai với cái lý lẽ nhờ trời. Thật là quá quắt.” Ông ta cao giọng tuyên bố:

- Được lắm. Vì lẽ các ngươi không đem được ngựa đá về cho ta, các người sẽ ngắn lại một cái đầu!

Và hoàng đế nói là làm! Sau cuộc hành hình, ông ta phái một toán sứ giả khác đến Laling. Trước khi đi, ông ta hạ lệnh:

- Không có ngựa đá các ngươi không được về! Bằng không, các ngươi sẽ chịu chung số phận với những kẻ tiền nhiệm!

Những sứ giả khốn khổ! Chúng sẽ phải ở Laling bao nhiêu ngày tháng để lật từng cuộn rơm - mà không thấy bóng dáng con ngựa đâu. Chúng tra vấn mọi người trong mọi nhà, chúng hỏi hết người già người trẻ, nhưng câu trả lời luôn giống nhau: “Ngựa đá ư, chỗ nào chắng có vô khối.”

Còn biết làm gì hơn? Chúng quay về miền quê, trông thấy hòn đá nào ít nhiều giống hình con ngựa, chúng liền nhặt lấy. Đến nỗi chẳng bao lâu sau chúng nhặt nhạnh gần hết đá cả vùng.

Khi chúng trở về với đống thu hoạch ấy, hoàng đế hẳn cũng khá ngạc nhiên, nhưng vì các hòn đá có dáng kỳ lạ, ông ta tưởng đâu chúng có quan h gì đó với con ngựa đá nên hạ lệnh xếp chúng phía trước lâu đài. Một thời gian sau một sự lạ xảy ra. Một hòn đá rít lên như rắn, một hòn khác rúc lên như cú, một hòn khác gầm lên như sư tử và hòn đá dưới cùng gầm gừ như một con gấu nổi giận. Chao ôi là huyên náo! Thật đến ồn ào với những tiếng chiếp chiếp, tiếng rên rỉ, tiếng quàng quạc, tiếng rít. Tất cả những tiếng động ấy hòa với nhau thành một tiếng gầm kinh khủng. Tòa lâu đài mái cong kiêu hãnh như run lên từ nền móng, như sập đến nơi.

- Lũ các ngươi, các ngươi đã khuân những tảng đá kinh khủng này về, hoàng đế nổi trận lôi đình la lên, mau vứt chúng đi thật xa cho khuất mắt ta!

Lũ nịnh thần sợ cuống nhưng lệnh là lệnh, chúng chạy đến chỗ những hòn đá mỗi tên định lấy một hòn vứt ra xa, nhưng chúng chưa kịp đến gần thì người ta nghe có tiếng nổ lớn, đống đá biến thành một ngọn lửa rừng rực, ngọn lửa bén vào lâu đài, ngọn lửa thiêu lâu đài ra tro nhanh hơn cả tin cấp báo.

Hoàng đế thoát thân. Nhưng con tim không biết thỏa mãn của ông ta không hài lòng, nó thúc đẩy ông ta phải tự mình đi tìm con ngựa đá. ông ta cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn quân phi về hướng Laling.

Gemme không muốn một lần nữa gây phiền hà cho dân chúng. Nó lại xuất hiện trên tảng đá quen thuộc, nơi nó vẫn thường đứng bát động. Khi hoàng đế và đoàn tùy tùng đến gần, con chiến mã bất khả chiến bại của hoàng đế xưa kia tung hoành giữa trận tiền là thế, nay cúi đầu khúm núm như một con cừu trước Gemme. Sau con chiến mã, toàn thể ngựa của đoàn tùy tòng cùng quỳ gối. Một cơn giận khủng khiếp xâm chiếm vị hoàng đế.

- Ngươi sẽ thấy ta trị ngươi như thế nào! Ông ta gầm lên, nhảy lên mình ngựa đá. Ngựa đá lấy đà, móng tóe lửa trên không trung, nó lao lên man rợ, và kết quả là hoàng đế vỡ đầu, nằm sõng soài trên mặt đất.

Phía trên ông ta, ngựa đá đứng sừng sững, điềm nhiên, câm lặng...

Tiên hạc đền ơn

Thuở xưa, tại một thôn làng nhỏ bé dưới chân núi Phú-Sĩ-Sơn, có một cặp vợ chồng rất nghèo. Chồng làm nghề săn bắn, còn vợ làm nghề dệt lụa. Tài năng của hai người rất giới hạn, tuổi cũng đã cao cho nên đời sống vật chất của họ rất chật vật...

Tại sao gà trống có mào đỏ?

Ngày xửa ngày xưa, cách đây lâu lắm rồi, khi trời đất vừa hình thành, thay vì có một mặt trời toả ánh nắng ấm áp xuống trần gian như bây giờ thì có sáu mặt trời chiếu sáng trên bầu trời. Vào một ngày mùa xuân nọ, khi những người nông dân...

Điều ước của hai anh em muốn cưới cùng một ngày

Khi viên tể tướng già của mình chết đi, vua xứ Syria cho gọi hai con trai của ông ta là Abdullatif và Abdurrbaman tới để giao cho họ trọng trách công việc triều chính của cha mình...

Truyền thuyết về đất nước Triệu Voi

Ngày xưa, ở nước Lào, có nàng Am-ma-la xinh đẹp, hoàng tử Phôn-xa-nga, con trai của Trời, xin cưới nàng làm vợ. Nhưng vua cha ngăn cấm. Hoàng tử bèn trốn xuống hạ giới để kết hôn với nàng Am-ma-la...

Chú bé Jack và cây đậu thần

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Jack. Cậu sống với mẹ ở một ngôi nhà nhỏ trong làng. Gia đình Jack rất nghèo, tài sản duy nhất họ có là một con bò, mà nó đã già đến mức chẳng cho sữa được nữa...

Chàng rể tương lai

Ngày xưa có một người thợ xay bột, ông có một người con gái xinh đẹp và mong gả cô cho một người khá giả để đỡ khổ...

Đôi giày hạnh phúc

Trong một ngôi nhà, cạnh Hoàng trường mới, phố Đông, thành Côpenhagơ, chủ nhà đang tiếp khách. Khác hôm ấy rất đông, chủ nhà vốn là hiếu khách, hơn nữa là để được mời lại...

Chiếc hòm bay

Ngày xưa, có một lão lái buôn giàu đến nỗi có thể lấy bạc ra trát kín cả phố lão đang ở và có lẽ còn lát thêm được một cái ngõ nữa. Nhưng lão ta chẳng dại gì mà chơi ngông thế, lão có lắm cách dùng tiền có ích hơn nhiều...

Hoàng hậu phù thủy

Ngày xưa có một ông vua rất yêu quý thần dân trong vương quốc của mình. Ông chỉ băn khoăn một điều, cứ đến tối thì hoàng hậu lại kêu mệt, còn ban ngày bà ta luôn khỏe mạnh...