Con sói đói

Một ngày kia, trên thung lũng Tây Tạng, có một con sói đói đang lảng vảng trên cánh đồng để tìm thức ăn. Đúng lúc đó, nó bắt gặp một chú lừa đang nhởn nhơ gặm cỏ. Ngay lập tức nó mon men lại gần chú lừa, nghĩ rằng mình đã có một bưa ăn ngon lành. Phát hiện thấy sự có mặt của sói, lừa vô cùng lo sợ, nó nói với sói rằng:

 - Bác sói ơi, bác ăn thịt tôi vào lúc này thì chẳng ngon lành gì đâu, tôi gầy và ốm thế này anh ăn chẳng bõ. Bác hãy đợi tôi vài tháng nữa, hết mùa hè tôi sẽ béo lên, lúc ấy bác ăn thịt tôi có phải là tốt hơn không?

Sói nghe lừa nói thấy hợp lý quá liền đồng ý, hẹn lừa hết mùa hè nó sẽ đến ăn thịt lừa ở tại chỗ này. Rồi sói phóng đi tìm con mồi khác.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày hẹn, sói ta lên đường, lòng nôn nao mong được gặp lừa để chén một bữa ra trò. Lâu lắm rồi nó chưa có bữa nào được no bụng. Đang đi, bất chợt nó gặp cáo. Cáo cất tiếng hỏi:

 - Chào anh sói, anh đi đâu mà trông có vẻ vội vàng thế?

 - Tôi đang trên đường đến thung lũng nơi tôi có một cuộc hẹn với lừa. Tôi định ăn thịt nó vào ngày hôm nay.

 - Anh cho tôi theo cùng được không, một mình anh sẽ không ăn hết được cả con lừa đâu.

 - Được thôi! Tôi rất sẵn lòng. Sói trả lời với vẻ hiếu khách.

Thế là sói và cáo cùng nhau lên đường. Đi được một đoạn chúng gặp một chú thỏ rừng đang nhởn nhơ gặm cỏ.

 - Xin chào anh cáo, anh sói! Hai anh đang đi đâu mà trông vui vẻ thế - Thỏ cất tiếng hỏi.

 - Chào anh Thỏ! Chúng tôi đang trên đường đến thung lũng đằng kia, nơi chúng tôi có một cuộc hẹn với lừa. Chúng tôi định ăn thịt lừa vào buổi trưa hôm nay - Sói đáp.

 - Ồ, thật là tuyệt, một chú lừa to béo à? Tôi rất muốn được các anh cho đi cùng. Hai anh chắc không ăn hết con lừa to béo đấy đâu. Các anh có sẵn lòng chia sẻ với tôi một phần nhỏ chiến lợi phẩm của các anh không?

Sói đáp bằng giọng ngọt ngào:

 - Tại sao lại không nhỉ? Anh thỏ, chúng tôi sẽ rất vui nếu có anh cùng tham gia.

Cả ba con thú vui vẻ cùng nhau lên đường đến chỗ hẹn. Đến nơi, chúng thấy có một con lừa đang đợi chúng. Quả thật trong suốt thời gian mùa hè, cỏ cây xanh tốt, chú lừa đã ăn rất nhiều cỏ non, uống nước trong mát nên trở lên béo tốt, mơn mởn, khác xa với chú cách đây mấy tháng. Khi nhìn thấy lừa, sói không dấu được sự vui sướng và bắt đầu liếm mép chờ chực.

 - Chà, anh lừa, anh thật là đúng hẹn. Theo thoả thuận giữa hai chúng ta, hôm nay tôi có mặt ở đây để ăn thịt anh. Cáo và thỏ là hai người bạn của tôi, đến đây theo lời mời của tôi để cùng ăn thịt anh. Anh đã sẵn sàng chưa? - Sói hỏi.

Nói đoạn nó thu mình định nhảy bổ vào chú lừa. Lừa run rẩy, đứng im và sợ chết khiếp. Bất chợt thỏ kêu lên:

 - Khoan đã anh sói. Tôi có một đề nghị. Anh mà nhảy bổ vào con lừa, cắn vào cổ để cho nó chết thì máu sẽ chảy ra hết, phí lắm. Tôi có cách làm cho anh có thể tận hưởng hết toàn bộ con lừa này mà không phải phí đi giọt máu nào.

 - Cách nào, cách nào? Anh nói mau đi! - Cả sói và cáo sốt ruột lắng nghe.

 - Anh sói ạ, đằng kia có một trang trại của người nông dân, anh hãy đến đấy mượn một sợi dây thừng, ta sẽ thắt một nút thòng lòng vào cổ lừa xiết chặt cổ nó, thế là nó chết. Nhưng vì con lừa này quá to béo nên cả ba chúng ta phải cùng nhau xiết cổ thì nó mới chết được. Hai anh hãy thắt hai cái thòng lọng ở hai đầu dây thừng rồi chui đầu qua đó. Khi nào tôi ra hiệu lệnh các anh hãy kéo thật mạnh thì mới được.

Cáo và sói nghe thỏ nói vậy thì đồng ý ngay lập tức. Thế là chúng đi mượn dây thừng rồi ném cái thòng lọng vào cổ chú lừa, còn chúng thì chui đầu vào hai cái thòng lọng nhỏ hơn. Khi bọn chúng đã sẵn sàng, thỏ nhảy vào vị trí của mình ở cuối dây thừng và giữ dây bằng những chiếc răng nhỏ của chú.

 - Sẵn sàng chưa? Thỏ hỏi.

 - Sẵn sàng.

 - Tốt, thế thì kéo - Thỏ nói.

Thế là chúng bắt đầu kéo, bằng tất cả sức lực của mình. Chú lừa thấy sợi dây đã được kéo thì chú tiến về phía trước vài bước, sói và cáo thấy rất ngạc nhiên vì chúng cảm thấy như chính mình đang bị lôi đi trên mặt đất.

 - Ngươi không kéo à, kéo đi chứ - Sói và cáo nhắc nhau, chúng bắt đầu cảm thấy khó thở và máu nóng dồn lên mặt.

Còn chú thỏ ở ngoài hô to: "Kéo đi, kéo đi, hai anh", đồng thời nó thả dây ra, chú lừa phóng đi kéo theo cả sói và cáo. Chỉ một lúc sau, sói và cáo bị siết cổ đến chết. Chú lừa rũ dây thừng ra khỏi người, hý lên một hồi dài như để cám ơn thỏ rồi tiếp tục nhởn nhơ gặm cỏ trên cánh đồng quen thuộc của mình.

Còn thỏ rừng, nó cảm thấy rất khoái trá vì đã làm được một việc tốt trong ngày. Nó thấy cần phải chạy ngay về nhà khoe mọi người biết việc này mới được.

Người bạn nhiệt tình

Một buổi sáng nọ, chuột nước già nua ló đầu ra ngoài hang. Mắt lão tròn sáng, ria mép cứng màu xám, đuôi nom như một đoạn cao su dài màu đen. Lũ vịt con đang bơi lội tung tăng khắp mặt ao, nom hệt như bầy chim hoàng yến màu vàng...

Sự tích hoa hồng

Rất lâu trước kia, ở một vương quốc tận cuối phương trời xa phía bên kia khu rừng rậm rạp. Cuộc sống nơi đây vô cùng yên bình và hạnh phúc sau thời gian dài đấu tranh triền miên giành lại quyền tự do...

Người vợ ngốc nghếch

Bác nông dân nọ lấy phải bà vợ không được tinh khôn như người thường, ai nói gì cũng tin, đến nỗi người ta lừa cho mà không biết...

Kén phò mã

Ngày xửa ngày xưa có một hoàng tử thích đi chu du thiên hạ. Hoàng tử đem theo một gia nhân trung thành. Một ngày kia họ lạc vào một khu rừng rậm...

Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn

Hồi ấy đang giữa mùa đông, hoa tuyết như những lông chim bay khắp bầu trời, có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ...

Hãnsel và Gretel

Sống ở ven một khu rừng là hai vợ chồng bác tiều phu nghèo, gia đình có hai con, con trai tên là Hãnsel , con gái tên là Gretel. Nhà thường sống bữa đói bữa no cho qua ngày...

Cô dâu đen và cô dâu trắng

Bà mẹ cùng hai cô con gái ra đồng cắt cỏ cho bò. Trong hai cô có một cô là con đẻ, còn cô kia là con riêng của chồng. Họ đang đi thì gặp một người đàn ông nghèo đi qua hỏi đường đi: Có phải đường này là đường vào làng phải không bà ?

Con lợn ống tiền

Căn phòng của trẻ con đầy những đồ chơi là đồ chơi.Trên mặt cái tủ nhiều ngăn kéo có một cái ống tiền bằng sành, hình con lợn...

Claus lớn và Claus nhỏ

Trong một làng kia có hai người trùng tên nhau tên là Claus. Nhưng có một người có bốn con ngựa, còn người kia chỉ có độc nhất một con thôi . Bởi thế, dân làng gọi người có bốn con ngựa là Claus Lớn, và người có một con ngựa là Claus Nhỏ...