Giôzép thật thà

Một trăm năm trước ở là Pêkin có một người đàn ông Do Thái tên là Giôzép. Anh ta là một người thật thà và tốt bụng. Anh đi theo con đường của Chúa một cách thành tâm. Hai vợ chồng anh sống bằng nghề nông như mọi cư dân trong làng.

Người làng Pêkin không có cối xay bột nên họ phải đến tận bờ suối Casi. Ở đó dòng nước chảy mạnh đủ để họ có thể xay bột.

Tháng nào Giôzép cũng đến đó xay bột. Một lần trên đường tìm chỗ xay bột về nhà anh đi qua đoạn suối ở phía tây làng Pêkin. Anh vừa đi vừa ngâm nga một điệu nhạc mà trước kia cha anh, một ông thợ chữa giày nổi tiếng thường hát. Lát sau, anh đi tới chân một ngọn núi gần con suối. Anh ngồi nghỉ dưới một gốc cây sau chặng đường dài mệt nhọc. Trước khi trở lại đường cái, bỗng anh nghe thấy tiếng gọi từ chân núi, anh quay lại và nhìn thấy một toán người da đen đang vẫy tay gọi anh lại.

Khi Giôzép đến nơi thì một ông lão râu trắng bạc phơ nói với anh:

- Chúng tôi là chín đạo sĩ. Chúng tôi muốn cầu nguyện nhưng còn thiếu một người. Nếu anh là người Do Thái thì hãy đến cầu nguyện cùng chúng tôi.

Giôzép buộc ngựa vào gốc tre và theo ông lão đến chân núi.

Khi những người cầu nguyện đi rồi, Giôzép cũng chuẩn bị ra về thì ông giáo sĩ già nói với anh:

- Hãy cầm lấy ba hòn sỏi này và nhét chúng vào bao bột của anh. Nếu anh giữ được điều bí mật này thì bao bột của anh bao giờ cũng đầy. Nhưng nếu anh tiết lộ cho bất kì ai thì vợ anh và cả gia đình anh sẽ chết.

Ông giáo sĩ già đưa cho Giôzép ba hòn sỏi rồi biến mất.

Giôzép đặt ba hòn sỏi vào trong bao rồi lên ngựa về nhà. Một tháng qua đi, rồi hai tháng và ba tháng qua đi, mỗi lần vợ Giôzép lấy bột đi nhào, chị vẫn thấy bao bột còn đầy. Chị tò mò muốn biết nguyên cớ vì sao lại thế, chị hỏi chồng, nhưng anh chồng bảo:

- Chúng ta sống hoà thuận mà vào thứ bảy và chủ nhật chúng ta không có việc làm nên Chúa ban phước cho chúng ta.

Nhưng chị vợ không tin vào những lời của chồng, chị ta còn doạ:

- Nếu anh không nói cho tôi biết tôi sẽ xa anh mãi mãi.

Cuối cùng Giôzép đành phải kể với chị về những người cầu nguyện và ba viên sỏi.

Đêm đó vị giáo sĩ già lại hiện ra và nói với Giôzép:

- Vì anh thật thà nên vợ và các con anh không bị chết. Nhưng cái bao bột của anh sẽ rỗng không và cuộc sống của vợ chồng anh không hoà thuận như trước nữa. Anh sẽ luôn cãi nhau với vợ và cuộc sống của anh đầy những rủi ro.

Năm tháng qua đi, đến lúc Giôzép từ giã cõi đời và người ta chôn ông trong vườn. Điều kỳ lạ là câu chuyện về ông trở thành nổi tiếng trong làng và họ đặt tên ông là thật thà. Cho đến nay làng Pêkin vẫn còn lưu giữ khu vườn mang tên “Gíôzép thật thà”.

Chiếc bình vàng

Xưa kia, đã lâu lắm rồi, có một ông vua rất độc ác. Vua chỉ sợ mỗi một điều, đó là tuổi già. Ngày nào cũng vậy, vua ngồi hàng giờ trước gương soi, ngắm nghía mình. Thoáng thấy một sợi tóc bạc, vua nhuộm đen ngay...

Giỏi! Giỏi!

Xưa có một ngừoi nghèo khổ nai lưng ra làm lụng, làm lụng cật lực mà không kiếm được một xu dính túi. Một mùa đông, tuyết phủ ngập đồng quê, gió lạnh căm căm thổi lộng trên khắp mặt đất bỏ hoang...

Người thợ săn

Ngày xưa có một vị Hoàng tử yêu vợ chưa cưới tha thiết. Một hôm, chàng đang ngồi bên nàng rất đỗi sung sướng thì nhận được tin cha ốm sắp chết muốn gặp mặt chàng trước khi nhắm mắt...

Nhà vua và 2 tên cướp

Ở thủ đô nước nọ, bọn cướp hoành hành suốt một thời gian dài. Nhà vua tìm mọi cách mà vẫn không sao chấm dứt được tình trạng đó...

Ông thợ xay và con trai người thương gia

Cách đây đã lâu ở miền đất nọ có cuộc hỗn chiến khủng khiếp xảy ra. Người dân ở đó không có gì để ăn. Lúc đó có một thương gia sắp qua đời...

Else láu cá

Xưa có một người đàn ông, bác có một người con gái tên là Else láu cá. Khi con gái đã đến tuổi trưởng thành, bác nói: Cha sẽ gả chồng cho con...

Con rồng vàng

Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làn nọ có một cô gái trẻ. Cô chẳng còn ai trên đời chăm lo cho nên phải đến hầu hạ trong nhà một tên địa chủ giàu có...

Tại sao gà trống có mào đỏ?

Ngày xửa ngày xưa, cách đây lâu lắm rồi, khi trời đất vừa hình thành, thay vì có một mặt trời toả ánh nắng ấm áp xuống trần gian như bây giờ thì có sáu mặt trời chiếu sáng trên bầu trời. Vào một ngày mùa xuân nọ, khi những người nông dân...

Chú Hanxơ Sung Sướng

Hanxơ đi ở đã được bảy năm. Một hôm, chú thưa với chủ: - Thưa ông, tôi ở với ông đã hết hạn rồi, xin ông trả tiền công cho tôi để tôi về nhà với mẹ...