Hồ Gương

Có một hồ nước rộng, trông thấy đáy. Những khi gió nhẹ mặt hồ phẳng lặng như gương. Một chú Chim nhỏ bay qua thấy bóng mình dưới nước, bèn cất tiếng:

– Này, Hồ Nước ơi! Có phải bóng mình đấy không?

Hồ Nước hồn nhiên trả lời:

– Vâng, bạn đẹp lắm! Nếu vắng đôi cánh của bạn, bầu trời sẽ buồn biết bao nhiêu.

Chim nhỏ vui vẻ bay đi, miệng hót ríu ran. Nó chợt nghĩ phải bay thật nhiều để làm vui thêm những khoảng trời. Nghe Chim mách bảo, cây cối trong vùng lần lượt kéo đến bên hồ nước:

Hồ Gương ơi! Cậu thấy bọn tớ thế nào?

Không chút băn khoăn, Hồ Nước đáp:

– Sắc màu hoa lá của các bạn làm đẹp cho bầu trời mặt đất, những bản nhạc ẩn náu trong vòm lá nghe thật du dương.

Nghe vậy, hoa lá lao xao hoan hỉ. Tiếng rì rào vọng tới trời cao. Trên đường dạo chơi, những chị Mây Trắng cũng dừng lại ghé thăm Hồ Nước:

– Hồ Gương ơi! Cậu thấy bọn tớ thế nào?

– Sẽ ra sao nếu bầu trời xanh màu ngọc bích kia thiếu đi những làn mây trắng. Chỉ có một điều…

– Có gì ở chúng tôi chưa làm bạn hài lòng?

– Các chị nhàn nhã quá, chỉ suốt ngày lang thang…

Những đám Mây thẹn thùng nhìn nhau:

– Thì các chị cũng đang đi tìm việc làm đây. Thôi tạm biệt Hồ Nước trung thực nhé!

Cứ thế, Hồ Gương trả lời cho tất cả những ai tìm đến với mình. Từ vầng trăng, cơn gió, cho đến những vì sao nhấp nháy trên nền trời đêm.

 

Một ngày, khi Hồ Nước vừa tỉnh giấc, đã thấy đằng đông chói lóa. Bộ mặt chín đỏ của lão Mặt Trời trồi lên khỏi mặt biển xanh. Mặt mũi nhăn nhó, lão phóng xuống mặt hồ những tia nắng nóng:

– Này Hồ Gương! Có phải ta là người đẹp, rực rỡ oai hùng nhất hay không?

Ngước nhìn Mặt Trời chói đỏ, những vòng sóng trên hồ nước rì rào:

– Ông rực rỡ oai hùng thật nhưng rượu đã làm ông đổi tính. Ông làm mọi người sợ hãi hơn là thích thú đấy!

Nghe thế, Mặt Trời lấy làm tức tối. Lão quyết định trừng phạt kẻ đã dám nói ra sự thật. Ngón đòn của lão cũng thật độc. Chịu đựng những lằn roi nóng khủng khiếp của Mặt Trời, hồ nước cạn dần, thoi thóp. Những con chim, cây lá ven hồ cất tiếng thở than. Vầng trăng và các vì sao cũng không có cách gì cứu được hồ nước đang ngày một héo mòn.

Một chiều, trời đang chang chang nắng bỗng nhiên sầm sập tối. Mây Đen kéo về. Hồ Nước ngạc nhiên ngước nhìn những đám Mây:

– Lẽ nào các chị lại là những làn Mây Trắng?

– Đúng thế, các chị đến cứu em đây! Lâu nay các chị tìm thầy luyện võ nên da mới đen đúa thế này. Giờ thì em sẽ thấy ngón võ của các chị chống lại sự tàn ác của Mặt Trời nhé!

Dứt lời, những đám mây kéo lên bủa kín Mặt Trời. Cuộc chiến xảy ra trong tiếng u u của gió. Những làn roi nhì nhằng của Mặt Trời bị các đám Mây vây bọc, không chạm tới được mặt hồ. Và điều kì diệu đã xảy ra, mưa, nước chảy thành dòng tràn trề trên mặt đất.

Sau cơn mưa, hồ nước lại tròn đầy. Trời vừa tạnh, một chú Ễnh Ương ngồi vắt vẻo trên một bụi cây thích thú gào váng lên: “Đẹp! Đẹp!”, rồi nhảy tòm xuống nước. Chẳng hiểu, chú chàng khoái được tắm táp trong nước mát hay nhầm tưởng mình đang bay vào một khung trời rực rỡ thần tiên.

Người đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương gốc Bỉ

Đó là ông Phrăng Đơ Bô-en, tên Việt là Phan Lăng. Quê hương ông ở Vương quốc Bỉ.

Nhà bác học Ga-li-lê

Khi còn là giáo sư toán ở trường đại học Pi-dơ, một hôm Ga-li-lê thấy người ta dạy cho sinh viên: vật nặng không bao giờ rơi nhanh hơn vật nhẹ.

Mùa xuân và con chim nhỏ

Tết này, cậu bạn Én của tôi tròn 13 tuổi. Sinh nhật Én đúng vào ngày đưa ông Táo lên trời. Tôi muốn tặng Én một món quà nhưng nghĩ hoài mà không biết tặng cái gì.

Đồng tiền vàng

Một hôm, vừa bước ra khỏi nhà, tôi gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi, ăn mặc tồi tàn, rách rưới, mặt mũi gầy gò, xanh xao, chìa những bao diêm khẩn khoản nhờ tôi mua giúp.

Cá chuối con

Bơi càng gần lên mặt ao, thấy nước càng nóng, cái chuối mẹ bơi mãi, cố tìm hướng vào bờ. Mặt ao sủi bọt, nổi lên từng đám rêu. Rất khó nhận ra phương hướng. Chuối mẹ phải vừa bơi vừa nghếch lên mặt nước để tìm hướng khóm tre.

Ai biết ăn dè?

Một hôm, các con vật nhỏ trong rừng tổ chức cuộc thi vui. Thi ăn.

Hoa ngũ sắc thần kì

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé tên là Trân Trân. Cô bé thường ngắm nhìn chú mèo con nhà hàng xóm chơi đùa vui vẻ, nhưng thực ra cô bé lại chưa biết niềm vui là gì...

Avanti thông minh

Avanti nổi tiếng là một người thông minh, giỏi đối đáp. Một hôm, Avanti mở một xưởng nhuộm, Bayi muốn chơi khăm Avanti, liền đến xưởng nhuộm và nói với ông: Avanti này, nghe nói tay nghề của ông rất giỏi, ông có thể giúp tôi...

Rùa và Hươu

Rùa vốn chậm chạp nhất trong các loài chim thú. Nó biết phận mình nên chẳng khi nào tỏ ra kiêu ngạo. Trái lại, nó rất khiêm nhường.