Hoàng hậu phù thủy

Ngày xưa có một ông vua rất yêu quý thần dân trong vương quốc của mình. Ông chỉ băn khoăn một điều, cứ đến tối thì hoàng hậu lại kêu mệt, còn ban ngày bà ta luôn khỏe mạnh. Một lần, theo tục lệ, nhà vua hỏi hoàng hậu cho ông đến thăm bà nhưng bà lại cáo ốm.

Vua muốn tìm hiểu sự thực xem hoàng hậu ốm đau ra sao.

Một buổi sáng vua lén về cung hoàng hậu và nấp trước cửa. Vua thấy hoàng hậu lặng lẽ rời khỏi cung cùng với con ngựa trắng. Vua bèn đi theo sau hoàng hậu. Bà ta đến một cánh đồng rồi dừng lại trước phiến đá to. Bà ta lầm rầm đọc thần chú, tấm đá lập tức mở ra, hoàng hậu bước xuống và biến mất trong lòng đất. Nhà vua vẫn bí mật đi theo sau hoàng hậu. Bỗng nhiên họ tới một cung điện nguy nga, lông lẫy. Hoàng hậu đi vào trong tiền sảnh đầu tiên, ở đó có một người đàn ông da đen đang chờ bà. Thấy hoàng hậu đi đến, người đàn ông da đen ôm chầm lấy bà. Họ hôn nhau say đắm... Sau đó hoàng hậu lại trở về cung điện. Nhà vua lập tức nhảy ra khỏi chỗ nấp, rút kiếm chém đứt đầu người da đen nọ. Sau đó vua cầm chiếc đầu của người da đen trở về cung điện. Về đến cung điện, vua đem đầu của người da đen đặt vào một cái điã và sáng hôm sau mang vào cung hoàng hậu.

Khi hoàng hậu nhìn thấy cái đầu của người tình, bà ta rút cái ghim ra châm vào vua và nói “Hãy biến thành chó!”. Ngay lập tức nhà vua biến thành một con chó. Hoàng hậu lệnh cho lính gác ném con chó ra ngoài đường.

Hết ngày này qua ngày khác con chó lang thang khắp nơi mà không kiếm được thứ gì ăn. Những người qua đường thương hại, ném cho nó mẩu bánh vụn. Nhưng con chó, mà trước đây là vua, vốn quen ăn thức ăn sạch sẽ đựng trong đĩa nên nó không thể ăn nổi những mẩu bánh vụn đó, mặc dù nó rất đói và mệt. Tối hôm đó nó đến bên cửa hiệu của người bán thóc gạo và bột mì. Vừa lúc con trai người chủ hiệu có việc ra phố, nhìn thấy con chó đói đáng thương cậu ta thương tình cầm một lát bánh mì cho vào mồm chó. Nó ăn và rất quấn quít với cậu bé; vì vậy cậu ta đem con chó về nhà chăm sóc nó.

Một hôm người chủ hiệu hỏi con trai:

- Thế tất cả số tiền mày kiếm được ở cửa hiệu đâu? Hay là mày đem mua thức ăn cho con chó hết rồi? Thật là ngu đần hết chỗ nói! Tốt hơn hết là mày hãy tống cổ con chó đi và đem tiền sử dụng vào việc gì có ích ấy.

Khi con chó nghe thấy những lời mắng mỏ của ông chủ hiệu nó liền nhảy ra khỏi chỗ ngồi đến bên ngăn kéo và lấy chân kéo ra. Ông chủ hiệu hết sức kinh ngạc thấy trong ngăn kéo là một hộp tiền đầy. Ông ta nhận ra đó là những đồng tiền của con trai ông, con chó tiếp tục được sống trong nhà của cha con ông chủ hiệu.

Ông chủ hiệu còn có một cô con gái. Một hôm cô gái từ trường học về với tờ báo thông báo về sự mất tích của vua. Không ai biết vua hiện giờ ở đâu. Còn ông chủ hiệu và những đứa con của ông thì cứ băn khoăn về con chó thông minh và luôn luôn muốn ăn uống sạch sẽ này. Bỗng một hôm, cô con gái reo lên:

- Con biết rồi! Con chó này không ai khác chính là đức vua! Chúng ta hãy tắm rửa cho nó và thả nó về cung điện.

Sau đó cô gái chuẩn bị nước ấm, xà phòng thơm tắm rửa sạch sẽ cho con chó. Khi tắm xong con chó đứng trước cô nhìn với vẻ biết ơn, rồi nó hôn cô. Sau đó nó trở về cung điện với lòng căm thù hoàng hậu khôn nguôi.

Hoàng hậu đã rõ mọi chuyện xảy ra với vua. Bà ta lấy một loại cỏ đặc biệt, đốt chúng. Khói của cây cỏ bay theo làn gió bao quanh mặt vua. Chỉ trong nháy mắt làn khói đã làm cho nhà vua quên mất hoàng hậu là kẻ thù của mình. Trái tim nhà vua lại xao xuyến khi nghĩ đến hoàng hậu.

Nhưng lạy thánh Ala! Vừa nhìn thấy cái đầu của người da đen trong ngăn kéo, cơn giận của vua lại đùng đùng nổi lên “A, tên da đen này vẫn còn ở đây ư?”

Hoàng hậu lại châm cái ghim vào mặt nhà vua và nói “Hãy biến thành chim bồ câu!”

Nhà vua liền biến ngay thành con chim bồ câu và bay ra khỏi nhà. Con chim bồ câu lại bay đến ngôi nhà của cha con ông chủ hiệu lương thực. Thật may là khi chim bồ câu bay tới thì con gái ông chủ hiệu đang giặt quần áo. Chim bồ câu liền lao vào chậu nước xà phòng ấm. Lập tức nó trở lại thành đức vua. Cô gái liền đưa cho nhà vua một cái ghim và nói:

- Hãy chọc cái ghim này vào hoàng hậu và biến bà ta thành cái gì nhà vua muốn.

Nhà vua cảm ơn cô gái rồi trở lại cung điện. Nhà vua đi thẳng đến phòng của hoàng hậu chọc cái ghim vào người bà ta rồi nói:

- Hãy biến thành lừa!

Hoàng hậu lập tức biến thành một con lừa. Vua sai lính dắt nó vào chuồng ngựa.

Một hôm nhà vua gọi những người thợ xây đến bảo:

- Hãy xây một cung điện trên quả đồi kia cho ta. Ta biết việc chở nguyên vật liệu lên cao là rất khó khăn nhưng sẽ có con lừa này giúp các ngươi. Nó rất khỏe. Nó sẽ chở tất cả lên trên đồi cho các ngươi.

Con lừa phải làm việc liên tục ngày đêm.

Vài tháng sau, nó kiệt sức không thể lê bước được nữa. Cuối cùng mệt quá con lừa lăn ra chết.

Cây hoa hát

Ali, hãy nhìn xem - Maroy thì thầm vào tai bạn - những du khách đang lắng nghe cây hoa kỳ diệu của chúng ta. Họ không hề nhúc nhích, nín thở lại, má họ đỏ lựng lên vì bị kích thích kìa...

Dilino và con quỷ

Ngày xưa có một gia đình Di-gan làm nghề đốt than gồm cha, mẹ và ba đứa con trai. Hai đứa con lớn khôn lanh và khéo léo, nhưng đứa con thứ ba vụng về và ngốc nghếch...

Ong chúa

Ngày xửa ngày xưa… có hai hoàng tử thích phiêu lưu, lâu dần quen sống hoang dã nên không trở về nhà nữa. Người em út thường gọi là "chú Ngốc," lên đường đi tìm hai anh...

Ba Cô Chị

Ngày xưa có một ông vua rất giàu, vua giàu đến nỗi tưởng là của cải của mình không bao giờ hết được. Vua sống xa hoa, chơi bàn cờ bằng vàng, con ki bằng bạc...

Cỗ quan tài thuỷ tinh

Xưa có một anh thợ may, dáng người nhanh nhẹn, tính tình dễ thương. Anh đi tập nghề, đến cánh rừng kia vì không biết đường nên bị lạc...

Cô dâu đích thực

Ngày xửa ngày xưa có một cô gái trẻ xinh đẹp, nhưng mẹ mất sớm. Dì ghẻ kiếm mọi cớ để hành hạ cô. Việc gì nặng nhọc, khó khăn thì mẹ kế bắt cô làm, cô gắng hết sức mình làm cho xong việc, nhưng không bao giờ người dì ghẻ độc ác đó bằng lòng...

Chuyện phiêu lưu của người đan chiếu

Ngày xưa, trong một thành phố nọ, có rất nhiều người sinh sống, giàu có, nghèo có, thợ lành nghề có, thương gia ngay thẳng có, nhưng cũng có nhiều người lười biếng, vô căn vô cội như trong bất kỳ thành phố nào khác...

Đôi giày ủng da trâu và người lính già can đảm

Một người lính đã chẳng sợ gì thì cũng chẳng bận tâm đến việc gì cả. Xưa có một người lính như vậy bị thải hồi. Bác ta không học được nghề gì nên không kiếm tiền được, đành đi lang thang ăn xin thiên hạ...

Đám tang chị gà mái

Hồi ấy, ở trên núi có một gà trống và một con gà mái, chúng hứa sẽ chia ngọt sẻ bùi với nhau mỗi khi có mồi ngon. Có lần, con gà mái thấy một hạt dẻ lớn, nó mổ và nuốt hạt dẻ, nhưng hạt dẻ lớn quá nên nằm mắc lại ở cổ...