Mộ vua Đavít

Tám mươi năm trước đây tại một làng thuộc Ba Lan có hai học trò mắc lỗi và họ mong có dịp chuộc lỗi lầm. Hai trò đều khát khao được đến vùng Eret Ixraen, mảnh đất của Chúa. Đặc biệt họ muốn tận mắt thấy mộ của vua Đavít. Cả ngày và đêm họ đều mơ đến đó và họ nghĩ cách biến giấc mơ của họ thành hiện thực. Họ không có tiền nên đành phải đi bộ. Họ lên đường chỉ với cái gậy và một cái túi trên lưng. Trên đường đi họ gặp rất nhiều trở ngại. Nhưng với sự giúp đỡ của Chúa họ đã vượt qua tất cả và cuối cùng họ đến được thành phố Thánh của Jerusalem. Họ rất mừng vì đã đến được đất thánh an toàn và khoẻ mạnh. Họ còn vui hơn nữa vì ngẫu nhiên họ tìm thấy phần mộ của người Do Thái. Nhưng họ không biết mộ của vua Đavít ở đâu. Trong khi họ đang băn khoăn thì một giáo đồ xuất hiện, chỉ đường cho họ đến ngôi mộ. Ông ta nói:

- Các Con trai của ta, hãy nhớ rằng khi các con đến ngôi mộ và bước xuống cầu thang của ngôi mộ, các con sẽ bị giữ lại dưới đáy mộ. Các con sẽ bị loá mắt vì tất cả của cải mà các con nhìn thấy ở đó: bạc, vàng và kim cương. Thật và tai hoạ nếu các con bị loà mắt vì chúng. Các con hãy chú ý cái bình nước trên đầu của vua Đavít. Khi Người giơ tay lên, nước sẽ nhỏ từ bình xuống hai bàn tay Người. Nước nhỏ đến lần thứ ba thì vua Đavít nhổm đậy và chúng ta sẽ được chuộc lỗi. Vua Đavít không chết mà Người chỉ nhắm mắt mơ màng. Người sẽ đứng dậy khi chúng ta xứng đáng. Vì sự ăn năn của các con, vì những nỗi gian truân trên đường tới đây của các con và vì tình yêu Người sẽ ban phước, Amen! Các con hãy đi đi.

Giáo đồ nói xong thì biến mất. Hai anh học trò theo con đường giáo đồ chỉ đi xuống ngôi mộ vua Đavít. Mọi việc diễn ra đúng như giáo đồ nói. Vua Đavít giơ hai bàn tay về phía họ và trên đầu Người có một bình nước. Nhưng hai học trò đã loà mắt vì của cải xung quanh nên họ quên khuấy lời giáo đồ. Họ để mặc cho nước chảy tràn trên hai bàn tay của vua Đavít. Trong nỗi đau đớn, bàn tay vua Đavít buông thõng xuống và ngay lập tức thượng thánh vua Đavít biến mất.

Hai trò nhỏ giật mình khi nhận ra cơ hội chuộc lỗi của họ không còn nữa. Họ khóc trong nỗi tuyệt vọng, bởi vì cơ may chuộc lỗi đã trong tầm tay vậy mà họ đã để tuột mất.

Vậy có thể nhắn nhủ rằng: "Đừng để vàng bạc làm loá mắt. Hãy nắm lấy cơ may, đừng để nó tuột đi. Amen! Amen!"

Câu thần chú - Truyện cổ tích Ấn Độ

Chuyện này xảy ra đã lâu lắm rồi, từ khi vua Bơ-ha-đua còn trị vì xứ Kác-mi-rơ. Một hôm, vua dạo chơi trong vườn thượng uyển cùng với một viên quan đại thần. Ngoài vua và quan đại thần, không ai được bén mảng vào khu vườn tuyệt đẹp đó...

Cây đỗ tùng

Câu chuyện xảy ra cách đây đã lâu, có tới hai nghìn năm. Một người đàn ông giầu có, vợ xinh đẹp dịu dàng nên họ sống với nhau rất êm ấm, nhưng họ lại không có con...

Nàng công chúa trong ống tre

Thuở xa xưa ở Nhật Bản, có một lão tiều phu chuyên nghề đốn củi. Một ngày nọ, khi đang ở trong rừng, ông phát hiện một đốt tre phát ra những tia sáng vàng rực rỡ. Hiếu kì, ông đến gần nhìn cho rõ...

Chim én có phép màu

Ngày xưa, ở một tỉnh phía nam của Triều Tiên, có một ông già sinh được hai người con trai, đứa lớn là Nonbu, đứa nhỏ là Hungbu. Hai anh em hoàn toàn khác nhau về tính cách...

Ba hạt hồ đào

Ngày xửa ngày xưa có một ông vua. Nhà vua có một người con trai còn nhỏ. Theo sao chiếu mệnh thì hoàng tử sẽ bị một con hươu húc chết khi tròn mười sáu tuổi...

Hai chú tí hon

Xưa có bác thợ giày, chẳng tội tình gì mà làm ăn cứ ngày một sa sút, gia sản cuối cùng còn lại là miếng da chỉ vừa đủ đóng một đôi giày. Tối bác ngồi đo cắt, định sáng hôm sau sẽ khâu thành giày...

Vua Midas - Vị hoàng đế tai lừa

Từ lâu trị vì trên đất nước Phrygie là 1 nhà vua hết lòng ngưỡng mộ thần Dionysos, vị thần rượu. Đức vua rất giàu có và ở trong 1 cung điện hết sức lộng lẫy...

Cây Củ Cải

Ngày xưa có hai anh em đều đi lính. Anh thì giàu, em thì nghèo. Người em không muốn sống nghèo khổ mãi, bỏ lính về làm nông dân. Anh cuốc một vạt đất ở đầu cánh đồng và gieo hạt củ cải...

Ngọn đèn xanh

Ngày xưa, có một người lính tận tụy với nhà vua bao nhiêu năm trời ròng rã. Hết thời chinh chiến, người ấy bị thương nhiều, không phụng sự được nữa...