Một quyết định danh dự

Trọng tài bóng đá có nhiều đẳng cấp: trọng tài quốc tế, trọng tài quốc gia, trọng tài tỉnh, trọng tài huyện và trọng tài làng. Trọng tài làng hiểu biết luật đá bóng không nhiều, phần lớn họ vận dụng theo cảm tính nhưng một lòng, một dạ bảo vệ cho sự công bình.

Anh Lê Văn Cảnh là một trường hợp như vậy.

Năm 1989, xã Cẩm Châu được mùa lớn, liền tổ chức tranh giải bóng đá giữa các đội sản xuất để mừng công. Đội đoạt chức vô địch được treo giải một con heo quay và bốn tạ thóc.

Sau vòng đá loại đầy cam go, đội 5 và đội 7 được vào chung kết để tranh chức vô địch. Đối với hai đội chỉ giỏi sản xuất lúa trên đồng ruộng thì đây là một sự kiện bất ngờ và trọng đại, làm bà con xã viên mất ăn, mất ngủ bàn tán xôn xao.

Trọng tài của trận chung kết theo Ban tổ chức giải, ngoài anh Lê Văn Cảnh, không ai có đủ bản lĩnh để điều khiển. Nhưng ngặt nỗi, anh Cảnh lại là người của đội 5, đời sống gia đình anh gắn liền với đội 5 và ba sào ruộng khoán. Liệu anh có bị chi phối bởi sức ép kinh tế mà làm nghiêng ngả cán cân công lí? Sau nhiều phiên họp bàn cãi quyết liệt, cuối cùng, Ban tổ chức giải vẫn không thể chọn ai khác ngoài anh Lê Văn Cảnh.

Trận chung kết sắp bắt đầu, nhưng khí thế của trận đấu đã bừng bừng sôi động khi loa phóng thanh của Ban tổ chức công bố tên trọng tài chính.

Hôm ấy, anh Cảnh mặc bộ đồ trọng tài màu đen với giày, tất, trông khá tươm tất và hùng dũng.

Giờ thi đấu đã điểm ! Lúc anh Cảnh bước vào sân thì một bàn tay to lớn trong đám khán giả của đội 5 thò ra nắm chặt tay anh, giữ lại, rồi chòm râu nửa đen, nửa bạc của ông đội trưởng chọc thẳng vào tai anh:

– Ba sào ruộng khoán ưu tiên cho Cảnh, sáng nay anh đã cho tổ thuỷ lợi đổ nước vào đầy rồi. Xong trận đấu, nhớ liên hệ với tổ phân để nhận phần phân bón đặc biệt, cố để đội 5 mình đoạt chức vô địch nghe !

Anh Cảnh đỏ bừng mặt. Vừa lắc mạnh vành tai ra khỏi chòm râu của ông đội trưởng thì một chòm râu khác ngắn hơn nhưng quyết liệt hơn của ông đội phó lại áp vào:

– Phần đất, phần giống, phần nước đều ưu tiên cho ba sào ruộng của mi, phải làm sao cho đội 5 vô địch đó!

Ra đến giữa sân, hai vành tai của anh Cảnh vẫn chưa bớt đỏ.

Anh Cảnh nhìn đồng hồ, giơ thẳng một cánh tay, rồi thét lên tiếng còi… Sau tiếng còi dũng mãnh và kì diệu, anh không còn nhớ đến mình là ai, anh hoá thân và nhập cuộc vào sự công bình.

Trận đấu càng lúc càng gay cấn, dữ dằn trong tiếng hò reo vang dội như sóng tràn bờ.

Sau 88 phút thi đấu chưa đội nào ghi bàn. Bỗng đến phút 89, ngay sát khung thành của đội 5, trong một pha truy cản hoảng loạn, một hậu vệ của đội 5 lém lỉnh xoay lưng nhanh về phía khán giả của đội 7, lấy tay chặn đường bóng, cứu một bàn thua khó tránh khỏi. Đường bóng rất nhanh, tình huống thì xảy ra trong hỗn loạn và cát bụi mịt mù, khó ai trông thấy. Nhưng anh Cảnh thì thấy rất rõ. Anh sẽ xử lí ra sao với một ý đồ phạm luật có tính toán?

Anh đưa còi lên… lưỡng lự trong một giây… Hình ảnh vợ con với ba sào ruộng khoán luẩn quẩn đâu đây… Và cũng một giây, giữa sự giằng co của lí trí và tình cảm, anh quyết định đứng về phía danh dự của trọng tài. Thét lên tiếng còi làm rung động cả sân bãi rồi uy dũng như một võ tướng, anh chỉ thẳng tay vào chấm phạt đền: đội 5 bị phạt pê-nan-ti.

Sau quả đá phạt thành công của đội 7, cả sân bãi ngạc nhiên khi thấy anh trọng tài làng Lê Văn Cảnh ngã khuỵu xuống với hai hàng nước mắt ròng ròng.

Mình bận học

Vào một buổi sáng thứ bảy đẹp trời, Vô-lô-đi-a đang cắm cúi chuẩn bị bài thì một bạn đến rủ đi bắn chim vì cậu ta vừa mua một khẩu súng mới toanh. Khẩu súng mới! Điều đó thật hấp dẫn đối với các bạn trai.

Học như cuốc kêu mùa hè

Ngày xưa, Chích Chòe và Cuốc cùng học một lớp. Chích chòe tuy nhỏ nhưng ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành nên được cô giáo yêu, các bạn mến, bố mẹ thương.

Một phát minh nho nhỏ

Ma-ri-a là một cô bé rất thích quan sát. Một hôm, trong phòng khách, cô bé nhận thấy mỗi lần gia nhân bưng trà lên, bát đựng trà thoạt đầu rất dễ trượt trong đĩa.

Một cách đếm thông minh

Ngày nọ, hoàng đế Akbar đã hỏi các quan cận thần của mình một câu hỏi lạ khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên. Không ai biết phải trả lời như thế nào cho đức vua cả...

Đốt cháy đồng lúa chín

Ngày xưa có một cụ già sống trên một ngọn núi cao ở Nhật Bản. Chung quanh nhà cụ, ruộng nương bằng phẳng và phì nhiêu. Ruộng nương đó thuộc về cư dân của một làng nhỏ dưới chân núi dọc ven biển.

Cuộc họp của chữ viết

Vừa tan học, các chữ cái và dấu câu đã ngồi lại họp. Bác Chữ A dõng dạc mở đầu.

Cá Rô Ron không vâng lời mẹ

Con người có cái cần câu. Đầu cần câu buộc sợi dây cước. Đầu sợi dây cước buộc lưỡi câu. Lưỡi câu mắc con mồi ngon, thả xuống nước. Con cá nào tham mồi đớp phải, người ta giật lên là chết...

Suối nguồn và dòng sông

Có một dòng sông xinh xắn, nước trong vắt. Đây nước soi cả trời mây lồng lộng. Ban đêm, mặt nước lấp lánh trăng sao. Thật huyền ảo và thơ mộng. Dòng Sông ấy là con của bà mẹ Suối Nguồn.

Chiếc áo đẹp

Gió bấc thổi ào ào qua khu rừng vắng. Một chú Thỏ bước ra, tay cầm lá cọ che thân. Bỗng cơn gió bay vèo kéo theo tấm lá của Thỏ xuống nước. Rét quá, Thỏ co ro thầm nghĩ trong bụng: “Giá như mình có một chiếc áo thì hay biết mấy”.