Một quyết định danh dự

Trọng tài bóng đá có nhiều đẳng cấp: trọng tài quốc tế, trọng tài quốc gia, trọng tài tỉnh, trọng tài huyện và trọng tài làng. Trọng tài làng hiểu biết luật đá bóng không nhiều, phần lớn họ vận dụng theo cảm tính nhưng một lòng, một dạ bảo vệ cho sự công bình.

Anh Lê Văn Cảnh là một trường hợp như vậy.

Năm 1989, xã Cẩm Châu được mùa lớn, liền tổ chức tranh giải bóng đá giữa các đội sản xuất để mừng công. Đội đoạt chức vô địch được treo giải một con heo quay và bốn tạ thóc.

Sau vòng đá loại đầy cam go, đội 5 và đội 7 được vào chung kết để tranh chức vô địch. Đối với hai đội chỉ giỏi sản xuất lúa trên đồng ruộng thì đây là một sự kiện bất ngờ và trọng đại, làm bà con xã viên mất ăn, mất ngủ bàn tán xôn xao.

Trọng tài của trận chung kết theo Ban tổ chức giải, ngoài anh Lê Văn Cảnh, không ai có đủ bản lĩnh để điều khiển. Nhưng ngặt nỗi, anh Cảnh lại là người của đội 5, đời sống gia đình anh gắn liền với đội 5 và ba sào ruộng khoán. Liệu anh có bị chi phối bởi sức ép kinh tế mà làm nghiêng ngả cán cân công lí? Sau nhiều phiên họp bàn cãi quyết liệt, cuối cùng, Ban tổ chức giải vẫn không thể chọn ai khác ngoài anh Lê Văn Cảnh.

Trận chung kết sắp bắt đầu, nhưng khí thế của trận đấu đã bừng bừng sôi động khi loa phóng thanh của Ban tổ chức công bố tên trọng tài chính.

Hôm ấy, anh Cảnh mặc bộ đồ trọng tài màu đen với giày, tất, trông khá tươm tất và hùng dũng.

Giờ thi đấu đã điểm ! Lúc anh Cảnh bước vào sân thì một bàn tay to lớn trong đám khán giả của đội 5 thò ra nắm chặt tay anh, giữ lại, rồi chòm râu nửa đen, nửa bạc của ông đội trưởng chọc thẳng vào tai anh:

– Ba sào ruộng khoán ưu tiên cho Cảnh, sáng nay anh đã cho tổ thuỷ lợi đổ nước vào đầy rồi. Xong trận đấu, nhớ liên hệ với tổ phân để nhận phần phân bón đặc biệt, cố để đội 5 mình đoạt chức vô địch nghe !

Anh Cảnh đỏ bừng mặt. Vừa lắc mạnh vành tai ra khỏi chòm râu của ông đội trưởng thì một chòm râu khác ngắn hơn nhưng quyết liệt hơn của ông đội phó lại áp vào:

– Phần đất, phần giống, phần nước đều ưu tiên cho ba sào ruộng của mi, phải làm sao cho đội 5 vô địch đó!

Ra đến giữa sân, hai vành tai của anh Cảnh vẫn chưa bớt đỏ.

Anh Cảnh nhìn đồng hồ, giơ thẳng một cánh tay, rồi thét lên tiếng còi… Sau tiếng còi dũng mãnh và kì diệu, anh không còn nhớ đến mình là ai, anh hoá thân và nhập cuộc vào sự công bình.

Trận đấu càng lúc càng gay cấn, dữ dằn trong tiếng hò reo vang dội như sóng tràn bờ.

Sau 88 phút thi đấu chưa đội nào ghi bàn. Bỗng đến phút 89, ngay sát khung thành của đội 5, trong một pha truy cản hoảng loạn, một hậu vệ của đội 5 lém lỉnh xoay lưng nhanh về phía khán giả của đội 7, lấy tay chặn đường bóng, cứu một bàn thua khó tránh khỏi. Đường bóng rất nhanh, tình huống thì xảy ra trong hỗn loạn và cát bụi mịt mù, khó ai trông thấy. Nhưng anh Cảnh thì thấy rất rõ. Anh sẽ xử lí ra sao với một ý đồ phạm luật có tính toán?

Anh đưa còi lên… lưỡng lự trong một giây… Hình ảnh vợ con với ba sào ruộng khoán luẩn quẩn đâu đây… Và cũng một giây, giữa sự giằng co của lí trí và tình cảm, anh quyết định đứng về phía danh dự của trọng tài. Thét lên tiếng còi làm rung động cả sân bãi rồi uy dũng như một võ tướng, anh chỉ thẳng tay vào chấm phạt đền: đội 5 bị phạt pê-nan-ti.

Sau quả đá phạt thành công của đội 7, cả sân bãi ngạc nhiên khi thấy anh trọng tài làng Lê Văn Cảnh ngã khuỵu xuống với hai hàng nước mắt ròng ròng.

Một người chính trực

Tô Hiến Thành làm quan triều Lý, nổi tiếng là người chính trực. Năm 1175, vua Lý Anh Tông mất, di chiếu cho Tô Hiến Thành phò thái tử Long Cán, con bà thái hậu họ Đỗ, lên ngôi.

Chiếc đó cá

Trời đã xế chiều, Tiến tha thẩn ra bờ mương chơi. Thấy trong người nóng bức, nó nhảy tùm xuống mương tắm. Đang vùng vẫy, chợt nó thấy lấp ló có chiếc đó của ai be vào mép bờ...

Thưa chuyện với mẹ

Từ ngày phải nghỉ học, Cương đâm ra nhớ cái lò rèn cạnh trường. Một hôm, em ngỏ ý với mẹ: Mẹ nói với thầy cho con đi học nghề rèn. 

Ngày như thế nào là đẹp?

Châu chấu nhảy lên gò, chìa cái lưng màu xanh ra phơi nắng. Nó búng chân tanh tách, cọ giũa đôi càng: Một ngày tuyệt đẹp!

Lợn con sạch lắm rồi

Trong khu rừng nọ có nhiều bạn nhỏ sinh sống: Gấu Con, Thỏ Con, Khỉ Con, Dê Con, Cún Con và Lợn Con...

Trận bóng dưới lòng đường

Trận đấu vừa bắt đầu thì Quang cướp được bóng. Quang bấm nhẹ bóng sang cánh phải cho Vũ. Vũ dẫn bóng lên. Bốn, năm cầu thủ đội bạn lao đến. Vũ ngần ngừ giây lát. Chợt nhận ra cánh trái trống hẳn đi. Vũ chuyền bóng cho Long.

Sẻ non và diều giấy

Sẻ non đang sập sè bay lượn. Vừa được bố mẹ cho “ra riêng” dăm hôm, sẻ ta nhìn thế giới thấy cái gì cũng đẹp, cũng lạ. Trời xanh này. Nắng vàng này. Bên dưới là cánh đồng mênh mông, rập rờn biển lúa chín vàng.

Dây thun xanh, dây thun đỏ

Mỗi sáng đi học, mẹ cho hai anh em mỗi đứa một nghìn đồng để ăn quà. Bao giờ Hoài Ly cũng tiêu hết số tiền ấy. Thì làm gì mà chẳng hết – một nghìn đồng đủ mua một gói xôi đậu xanh.

Một phút

Mọi người trong gia đình đều có tính cẩn thận và quý trọng thời giờ, chỉ trừ có Mi-chi-a. Mi-chi-a bao giờ cũng chậm trễ hơn người khác. Đến giờ ăn, mọi người đã ngồi vào bàn, chỉ thiếu Mi-chia-a.