Mũi Lao Xanh trong đầm nước

Dưới gốc cây sen già trong đầm nước, Búp Sen đội bùn nhú lên. Nước sóng sánh tẩy sạch bùn nhơ để lộ một ngó sen trắng muốt. Làn mưa rào đầu hạ rắc lộp độp trên mặt đầm khiến búp nụ nôn nao. Nó căng mắt dõi qua làn nước bàng bạc. Chao ôi, khoảng cách từ đáy hồ lên đến những túm râu rậm rạp của mấy cụm bèo tây, xa ơi là xa! Tuy nóng lòng nhưng Búp Sen vẫn kiên trì nhích dần từng tí một.

Lũ cá trong đầm nước ngạc nhiên vì sự có mặt đột ngột của Búp Sen bé nhỏ. Nhưng ghét nhất vẫn là lão Trê Già ngoe nguẩy mấy chiếc râu dài thưa thớt, giương cặp mắt ti hí mà sừng sộ:

– Mày ở đâu chui ra mà lù lù chắn đường bơi của bọn tao?

– Tôi là một bông hoa, tôi sẽ làm đẹp thêm cho đầm nước – Búp Sen nhỏ xíu kiêu hãnh trả lời.

– Trông như cái cọng cỏ hoang thế kia mà dám gọi là hoa – Lão Trê trề cặp môi xám bệch loe như cái miệng kèn cười khùng khục. Chừng chưa đã, lão còn lao tới đưa cái đầu bẹp dí, cứng như mảnh đá húc vào gốc sen. Búp Sen nhỏ rùng mình, xù hết các gai nhọn ra chống đỡ. Những mũi gai chưa thật cứng cáp nhưng cũng đủ làm cho lão Trê nản lòng. Trước khi quẫy đuôi bỏ đi, lão còn hằm hè:

– Ông sẽ gọi Trắm Cỏ, lúc ấy mày sẽ hết đời là hoa nhé.

Chưa biết Trắm Cỏ là ai nhưng nghe lão Trê dọa thế, Búp Sen cũng sờ sợ. Một chốc sau, anh Trắm Cỏ có bộ lưng đen sì hung hăng phóng đến. Miệng Trắm Cỏ rộng toác, lởm chởm hai hàm răng nhọn hoắt chóp cha chóp chép. Chẳng đợi Trắm Cỏ kịp hù dọa, Búp Sen nhỏ lấy hết can đảm gào lên:

– Ta là Mũi Lao Xanh, ta đang phóng lên mặt nước!

Chẳng hiểu câu nói buột miệng trong cơn nguy khốn ấy của Búp Sen có tác dụng thế nào mà Trắm Cỏ đang đà lao tới bỗng giương vây khựng lại. Miệng thôi không đớp đớp, nó giương mắt nhìn lại cái cọng cây xanh lợt. Quả thật, trông Búp Sen ở dưới nước chẳng khác gì một mũi lao nhọn hoắt. Chả dại gì mà đùa với Mũi Lao Xanh – Trắm Cỏ nghĩ thế rồi ngoắt đuôi rẽ sang hướng khác. Nó bơi sát vào bờ, tìm rứt những ngọn cỏ thia thia mềm ngọt.

Đợi lũ Trê, Trắm bỏ đi thật xa, cô Chép có chiếc đuôi hồng mềm mại bơi đến:

– Mình chẳng tin cậu là Mũi Lao Xanh. Chẳng phải cậu đã nhận mình là một bông hoa cơ mà!

– Nhưng, biết làm sao được, tôi phải là Mũi Lao Xanh. – Giọng Búp Sen tuy đã hết lo âu nhưng xem chừng vẫn còn cảnh giác. Cô Chép chẳng chịu tin vào điều ấy.

– Nhưng mình chả thích Mũi Lao Xanh tí nào cả, mình muốn cậu là một búp hoa cơ.

Thấy cô Chép dáng hiền hậu, Búp Sen nhỏ thật lòng:

– Quả thật, mình là một bông hoa, mẹ mình bảo thế! Nhưng như bạn thấy dó, trước khi trở thành một bông hoa, có khi buộc phải làm một Mũi Lao Xanh.

Câu chuyện thân tình ấy còn kéo dài nhưng bị khuất lấp đi trong tiếng sóng nước vỗ ì oạp nên chẳng ai hay biết gì cả.

– Cố lên Mũi Lao Xanh! Chỉ cần vượt qua được mặt nước, lũ Trê, Trắm sẽ không còn làm gì được.

Chép khích lệ bạn mình bằng những lời đựng trong những bóng nước nhỏ li ti, nối đuôi nhau nổi lên mặt hồ. Cũng đã gần lắm rồi. Búp Sen cố rán sức đẩy mình – những cú phóng âm thầm cuối cùng của Mũi Lao Xanh.

Một ngày nọ, trên mặt hồ phẳng lặng nhú lên một búp hoa nhỏ nhọn. Chẳng mấy chốc, đầu búp kia đã to vổng lên, cọng sen rắn rỏi xanh thẫm lại. Bộ cánh bợt bạt vì sống lâu ngày trong bùn nước nay đổi sắc hồng hào. Rồi một sáng mai trong màn sương đang tan loãng, Búp Sen xoè mở những cánh hoa, để lộ ra một khuôn mặt tròn trĩnh tươi xinh. Bỗng hoa ngơ ngác ngắm nhìn ông Mặt Trời khoác bộ cánh rực rỡ vừa ló khuôn mặt đỏ au ở đằng đông.

– Chào bông hoa của hồ nước! Ông Mặt Trời vừa tỉnh dậy đã cất giọng ấm áp. Bông hoa e thẹn, thích thú nghiêng đầu soi vào đầm nước. Chà! Mình có một bộ tóc vàng tươi mềm mại và thơm ngát! Nó cúi mình xuống thật thấp và cất tiếng reo vui:

– Bạn Chép ơi! Mình đã trở thành một bông hoa!

Cô Chép dịu dàng chắc chẳng thờ ơ với sự kiện quan trọng này bởi vì trong đầm sen, dưới những bông hoa ngát hương vừa mới nở, người ta nghe rất rõ tiếng quẫy lao xao của cá.

Bác Hồ ở Slum-Lực

Mùa xuân năm 1944, để tránh không cho giặc Pháp dồn làng bắt thanh niên, các đồng chí cán bộ cách mạng ở Pác Bó tổ chức di chuyển nhà cửa sang Slum-Lực lập làng mới giữa một vùng núi non trung điệp. Mỗi người chung sống trong một nhà tập thể.

Người ăn xin

Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi. Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…

Món quà tặng mẹ

Tôi vội vã bước vào tiệm trong mall để sắm khẩn cấp mấy món qùa giáng sinh vào phút cuối cho đứa con gái. Kinh hãi nhìn đám đông, có lẽ tôi sẽ bị kẹt trong tiệm đến muôn đời, trong khi việc phải làm còn chồng chất...

Cả nhà đều làm việc

Cả nhà ai cũng làm việc. Này nhé, anh Trâu to lớn theo bố đi cày. Chị Đòn Gánh dẻo dai thì giúp mẹ gánh mạ ra đồng. Đến ông MặtTrời cũng làm việc. 

Quạ con yêu mẹ

Ở một khu rừng nọ, có những chú Quạ con rất đáng yêu sống cùng với mẹ. Hàng ngày Quạ mẹ bay đi bay lại rất vất vả. Ông Rùa già nói "Quạ mẹ này, sao ngày nào chị cũng bận rộn thế? Ngồi xuống nghỉ một lát đi, chúng ta nói chuyện nhé"...

Ai mạnh nhất trên đời?

Chú gà rừng đến bờ sông để tìm nước uống cho đỡ khát. Chú ta tìm được một chỗ nước chưa đóng băng tròn như cái đĩa. Chú uống cho đến lúc đôi cánh cũng bị băng đóng cứng đờ.

Mây Trắng và mây Đen

Mây Trắng và mây Đen xưa kia đều là con của Thần Nước. Khi mới sinh ra, hai chị em đều mặc áo xám giống hệt nhau, nên người ta thường gọi chung một tên là: Mây Xám.

Vua Lê Đại Hành giữ nước

Tháng 7 năm Canh Thìn (980), đại quân Tống xâm lược Đại Cồ Việt. Vua Lê Đại Hành (tức Lê Hoàn) đã chỉ huy ba quân đánh giặc, đại thắng trên cả hai mặt trận thuỷ bộ, mở ra kỉ nguyên Đại Việt bách thắng.

Đi tìm bạn

Thỏ Xám và Nhím Xù là đôi bạn chơi với nhau rất thân. Những buổi sáng mùa hè, hai bạn rủ nhau là bờ suối hái hoa, đào củ. Những buổi tối mùa thu hai bạn kéo nhau ra bãi cỏ nô đùa dưới ánh trăng.