Rùa và Hươu

Rùa vốn chậm chạp nhất trong các loài chim thú. Nó biết phận mình nên chẳng khi nào tỏ ra kiêu ngạo. Trái lại, nó rất khiêm nhường. 

Nhưng thật khổ cho rùa, mỗi lần gặp các loài hươu, rùa đều bị chế giễu trêu chọc. Nó tức giận lắm nên tìm cách dạy cho hươu một bài học.

Một lần, rùa gặp hươu ở trong rừng, cạnh một con sông. Thấy rùa, hươu hỏi:

- Này rùa, cậu đi đâu mà tất bật thế?

- Tớ vừa đi kiếm mồi về. Tớ vừa giết được một con heo vòi nhưng lại chưa tha đi được.

- Heo vòi ư? Cậu mà cũng giết được heo vòi sao? - Hươu ngạc nhiên hỏi - Vậy thì cậu cứ đi gọi họ hàng đi, tớ sẽ giúp cậu canh giữ con mồi.

- Không được! - Rùa đáp - Tớ sẽ tự mang heo vòi về cho cả họ hàng nhà tớ. Cảm ơn cậu!

Nghe rùa nói vậy, hươu vô cùng sửng sốt:

- Cậu mà làm được vậy ư? Nếu cậu khoẻ vậy thì hãy thử đọ sức với tớ xem. Chúng ta cùng thi chạy.

- Đọ sức ư? - Rùa vờ hỏi lại. "Hươu đã mắc mưu mình, nó nghĩ và nói tiếp, tớ đâu dám.

- Hãy thử một lần xem. Cậu khoẻ đến thế kia mà! - Hươu khích.

- Thôi được! - Rùa đáp - Chúng ta sẽ thi như thế này: Tớ chạy dọc theo bờ sông bên kia, còn cậu chạy theo bờ bên này.

- Đồng ý! - Hươu nói - Nhưng mỗi khi tớ gọi "Này rùa" thì cậu ở đâu phải đáp lại cho tớ biết nhé!

- Được ! - Rùa đáp - Nhưng cậu hãy đợi để tớ bơi sang bên kia sông đã.

Rùa bơi sang bên kia sông và gọi tất cả họ hàng tới phân công mỗi người chờ sẵn ở một đoạn trước suốt dọc bờ sông. Khi tất cả đã tới vị trí của mình rồi, rùa mới gọi hươu:

- Cậu đã sẵn sàng chưa?

- Rồi ! - Hươu đáp.

- Ai sẽ chạy trước đây?

- Cậu chạy trước đi! - Hươu vênh mặt kênh kiệu đáp.

Nhưng rùa không chạy mà nói vọng sang:

- Này hươu, tớ chạy đây!

Ỷ vào tài của mình, hươu chần chừ mãi rồi mới bắt đầu chạy. Được một quãng, hươu gọi thử xem rùa ở đâu.

- Này rùa!

- Tớ ở đây! - Tiếng một con rùa ngang với hươu bên kia sông đáp lại. Hươu chạy tiếp. Chạy được một đoạn xa, hươu dừng lại và gọi:

- Này rùa!

- Tớ đây này! - Tiếng rùa bên sông đáp lại.

Hươu phát hoảng, cắm đầu chạy tiếp, và cứ mỗi lần hươu dừng lại gọi "Này rùa!" thì đều có tiếng đáp lại "Tớ đây!" ngay bên kia sông. Hươu mệt quá nhưng vẫn phải chạy. Cuối cùng, mệt quá, Hươu không chạy được nữa và ngã quỵ bên sông.

Rùa không thấy hươu gọi liền bơi sang sông, thấy hươu nằm cạnh bờ sông thoi thóp thở. Nó lấy nước lại cho hươu uống. Một lúc sau, hươu từ từ tỉnh dậy. Thấy rùa bên cạnh đang lo cho mình, nó hối hận và xấu hổ lắm.

- Rùa ơi! - Tớ cám ơn cậu. Xin cậu tha lỗi cho tớ vì tớ hay trêu chọc, chế giễu cậu. Cậu đừng giận tớ nữa nhé!

- Ừ ! - Rùa nhẹ nhàng đáp - Chúng mình vẫn là bạn của nhau kia mà.

Từ đó, hươu không còn chế giễu rùa chậm chạp nữa. Chúng trở thành đôi bạn thân thiết.

Hồ Gương

Có một hồ nước rộng, trông thấy đáy. Những khi gió nhẹ mặt hồ phẳng lặng như gương. Một chú Chim nhỏ bay qua thấy bóng mình dưới nước, bèn cất tiếng

Sáo, Sẻ và Chích Bông

Từ thuở xa xưa, Sáo, Sẻ và Chích Bông cùng sống chung với nhau trong một khu vườn. Ba loài chim này thường cùng nhau đi, cùng đến và cùng làm ăn sinh sống với nhau.

Cậu bé đứng ngoài lớp học

Vũ Duệ người làng Trình Xuyên, huyện Sơn Vi, Sơn Tây (nay là huyện Thanh Sơn, tỉnh Vĩnh Phúc).

Dẹp tình riêng vì nghĩa lớn

Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn (1232 – 1300) là một vị anh hùng dân tộc lỗi lạc. Ông được nhân dân tôn là Thánh (Đức Thánh Trần), đời đời thờ phụng không phải chỉ vì tài năng quân sự kiệt xuất và những chiến thắng lẫy lừng

In chữ rời

Ngày xưa, những bản in đầu tiên được tạo ra bằng cách khắc chữ lên trên một tấm gỗ rồi mới in ra giấy. Tương truyền, Tất Thăng là người đầu tiên phát minh ra kĩ thuật in chữ rời, giúp cho hiệu quả in ấn được nâng lên gấp mấy chục lần...

Hạt cườm tham ăn

Có một chị chim vành khuyên đẻ được tám trứng, ấp nở ra tám vành khuyên con. Ngày ngày chim mẹ đi kiếm mồi về để nuôi con. Khi chúng mới nở, chim mẹ phải mớm cho từng con một.

Bẫy cò

Năm ấy tôi mười hai, còn bé Vin lên bảy. Vào dịp hè, chúng tôi được tự do chạy nhảy. Vin tết tóc thành hai dải, thắt nơ xanh, bám theo tôi như chiếc bóng.

Gấu con bị sâu răng

Trong rừng có một chú Gấu con rất thích của ngọt. Mật ong, bánh gatô, các loại kẹo, chú ăn bao nhiêu cũng chẳng chán. Gấu con nhai kẹo suốt ngày. Nhiều hôm đi ngủ rồi mồm vẫn còn ngậm kẹo...

Thưa chuyện với mẹ

Từ ngày phải nghỉ học, Cương đâm ra nhớ cái lò rèn cạnh trường. Một hôm, em ngỏ ý với mẹ: Mẹ nói với thầy cho con đi học nghề rèn.