Niềm vui từ bát canh cải

Xem tivi thấy các chú bộ đội đảo Trường Sa trồng rau trong khay gỗ, bé Mai thích lắm nói với bố: “ Con muốn được trồng rau như các chú bộ đội”.

Chiều hôm sau, bố mang về cho Mai một bao đất và gói nhỏ hạt rau. Bố cho đất vào hai cái chậu nhựa hỏng rồi hướng dẫn Mai làm đất cho tơi xốp và gieo hạt.

Biết Mai chưa biết cách chăm sóc cho hạt nảy mầm, mẹ dừng tay vo gạo nói:

– Tưới nhiều nước hạt cải không nảy mầm được. Tưới rau cũng như tưới hoa, ngày tưới hai lần vào buổi sáng và buổi chiều. Tưới nhẹ tay vừa nước cho đất ấm là được.

Nghe lời mẹ, Mai chăm chỉ ngày tưới hai lần và hồi hộp chờ đợi hạt cải nảy mầm. Mấy ngày sau Mai thấy ở kẻ nứt của hạt cải có một mầm trắng. Hôm sau nữa hạt cải nảy mầm, than cải nhỏ và trắng đội đất nhô lên. Được chăm sóc chu đáo cải lớn nhanh như thổi, chẳng bao lâu là cải xanh rờn xòe kín cả chậu.

Vào một ngày chủ nhật mẹ làm bữa ăn tươi. Mai cùng mẹ cắt tỉa những lá cải. Cùng với các món ăn khác, bát canh cải nấu với thịt nạc thêm chút gừng tỏa mùi thơm ngát, ngọt ghê. Mẹ bảo:

– Ngon nhất là bát canh cải nấu bằng rau do Mai chăm sóc.

Mai sung sướng lắm.

 

Bẫy cò

Năm ấy tôi mười hai, còn bé Vin lên bảy. Vào dịp hè, chúng tôi được tự do chạy nhảy. Vin tết tóc thành hai dải, thắt nơ xanh, bám theo tôi như chiếc bóng.

Tiếng kêu cứu

Bác Gấu bứt quả trên cây, mấy người thợ săn tới. Đàn Gà Rừng, trước khi bay, còn “quác, quác, quác” báo hiệu, bác Gấu chạy thoát.

Bác rất thương loài vật

Lúc ở chiến khu, Bác Hồ nuôi một con chó, một con mèo và một con khỉ. Thông thường thì ba loài đó vốn chẳng ưa nhau. Không biết Bác dạy thế nào mà chúng lại quấn quýt nhau, thường đùa giỡn, không trêu chọc nhau bao giờ.

Chiếc rễ đa tròn

Buổi sớm hôm ấy, như thường lệ, sau khi tập thể dục, Bác Hồ đi dạo trong vườn. Đến gần cây đa, Bác chợt thấy một chiếc rễ đa nhỏ và dài ngoằn ngoèo nằm trên mặt đất. Chắc là trận gió đêm qua đã làm nó rơi xuống.

Bố của Xi-mông

Chuông báo trưa vừa dứt. Cửa trường mở, và bọn trẻ con chen lấn nhau ùa ra cho nhanh. Nhưng chúng không mau tản mát về nhà ăn trưa như mọi ngày mà còn dừng lại, cách đó vài bước, tụ tập thành nhóm, thì thào to nhỏ.

Ăn "mầm đá"

Tương truyền vào thời vua Lê - chúa Trịnh có ông Trạng Quỳnh là người rất thông minh. Trạng thường dùng lối nói hài hước hoặc những cách độc đáo để châm biếm thói xấu của vua chúa, quan lại và bênh vực dân lành.

Thầy giáo dạy vẽ

Tôi muốn kể với các em về thầy giáo dạy vẽ của tôi. Thầy dạy chúng tôi cách đây đã mười bảy năm, khi đó chúng tôi mới học lớp 5, mà thầy thì mái tóc đã bạc phơ…

Người y tá của Ta Ta

Sớm hôm ấy, có một cậu bé ăn mặc kiểu nông thôn đến gặp người gác cổng bệnh viện, xin vào thăm bố. Cậu bé đến từ một làng ở ven Na-pô-li. Bố cậu năm trước sang Pháp để kiếm việc làm nay mới trở về.

Giáo sư Lương Định Của - Nhà bác học của đồng ruộng

Tốt nghiệp bác sĩ nông học [1] tại Nhật Bản, bác Lương Định Của được bổ nhiệm làm giáo sư giảng dạy ở trường đại học Ki-ô-đô (ở Nhật) với tiện nghi của một cuộc sống đầy đủ thỏa mãn.