Nòng nọc tìm mẹ

Gió xuân thổi nhè nhẹ, ông mặt trời chiếu những tia nắng rực rỡ xuống mặt đất. Nướctrongao ngày càng trở nên ấm áp. Những quả trứng Ếch dưới ao bắt đầu động đậy, nở ra những chú Nòng Nọc với cái đầu tròn và chiếc đuôi dài xinh xắn. Đàn Nòng Nọc thi nhau bơi lội trong nước trông thật vui mắt.

Một hôm, Vịt mẹ dẫn đàn con xuống bơi dưới ao. Nòng Nọc nhìn thấy đàn Vịt con tung tăng bơi lội sau lưng mẹ,bỗng nhớ tới mẹ của mình. Chúng hỏi nhau nhưng không ai biết được mẹ đang ở đâu.

- Mẹ chúng mình ở đâu nhỉ?

Nòng Nọc bơi đến bên cạnh cô Vịt và hỏi:

- Cô Vịt ơi! Cô có nhìn thấy mẹ chúng cháu không? Cô hãy nói cho chúng cháu biết, mẹ cháu trông như thế nào ạ?

Cô Vịt trả lời:

- Cô đã gặp rồi. Mẹ các cháu có đôi mắt rất to và cái miệng rất rộng. Các cháu tự đi tìm đi.

- Chúng cháu cảm ơn cô Vịt! 

Đàn Nòng Nọc vui vẻ bơi về phía trước. Một con Cá rất to bơi tới. Nòng Nọc nhìn thấy cô Cá có đôi mắt to và cái miệng rộng thì tưởng đó là mẹ của mình, chúng đuổi theo và gọi:

- Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Cô Cá trả lời:

- Cô không phải là mẹ của các cháu đâu. Cô là mẹ của các bạn Cá. Mẹ các cháu có bốn chân cơ, các cháu thử bơi lên trước tìm xem.

- Cảm ơn cô Cá nhé!

Đàn Nòng Nọc lại bơi tiếp. Một bác Rùa bơi tới. Đàn Nòng Nọc nhìn thấy Rùa có bốn chân r ất to liền nghĩ đó chính là mẹ của mình, liền đuổi theo và gọi:

- Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Bác Rùa cười nói:

- Ta không phải là mẹ của các cháu. Ta là mẹ của các bạn Rùa. Mẹ các cháu có chiếc bụng màu trắng cơ, các cháu mau đi tìm đi.

- Cảm ơn bác Rùa ạ!

Nòng Nọc tiếp tục bơi. Đúng lúc đó, một chị Ngỗng kêu “Cạc, cạc” bơi tới. Nòng Nọc nhìn thấy Ngỗng có cái bụng màu trắng thì mừng thầm: Đây chắc chắn là mẹ rồi. Chúng đuổi theo Ngỗng và gọi:

- Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Chị Ngỗng cười nói:

- Nòng Nọc à, các em nhận nhầm rồi. Chị không phải là mẹ của các em đâu. Chị là mẹ của các bạn Ngỗng. Mẹ các em mặc một chiếc áo màu xanh và biết hát “ộp ộp” cơ. Các em hãy đi chỗ khác tìm đi.

- Chúng em cảm ơn chị Ngỗng!

Đàn Nòng Nọc lại bơi đi. Chúng bơi mãi, bơi mãi, đến tận bờ ao thì nhìn thấy một cô

Ếch xanh đang ngồi trên một cái lá sen tròn và hát “ộp ộp”. Chúng bèn bơi tới gần và hỏi khẽ:

- Cô ơi, có có nhìn thấy mẹ của chúng cháu không? Mẹ chúng cháu có cặp mắt to tròn, cái miệng rộng, có bốn chân,bụng màu trắng và mặc áo màu xanh, mẹ chúng cháu còn biết hát “ộp ộp…” nữa…

Cô Ếch cười nói:

- Ngốc quá, mẹ chính là mẹ của các con đây! 

Đàn Nòng Nọc nghe xong, vẫy đuôi nói:

- Kỳ lạ quá! Kỳ lạ quá! Tại sao trông chúng con lại không giống mẹ?

Ếch mẹ cười nói:

- Tại vì các con vẫn còn nhỏ. Vài ngày nữa, các con sẽ mọc hai chân sau; vài hôm sau, lại mọc thêm hai chân trước, khi bốn chân mọc đủ rồi, các con sẽ thay bộ áo đen để khoác lên người bộ áo xanh giống mẹ. Khi đó, các con có thể theo mẹ lên bờ bắt côn trùng.

Nòng Nọc thích thú, ngóc đầu lên khỏi mặt nước nói:

- A! Chúng ta tìm thấy mẹ rồi! Chúng ta tìm thấy mẹ rồi! Mẹ ơi, mẹ ơi! Mẹ mau xuống đây đi, xuống đây với chúng con!

Éch mẹ bèn nhảy “ùm” một cái xuống ao, cùng các con bơi lội trong làn nước xanh.

Bác sĩ chim

Những con chim nhỏ quyết định mở một bệnh viện chữa bệnh từ thiện cho các con vật. Các bác sĩ chim mặc áo đồng phục trắng và chờ bệnh nhân đến. Cô Chim Chào Mào được giao nhiệm vụ tiếp bệnh nhân.

Nhím con và ngôi nhà bí đỏ

Sau cơn mưa, Nhím con phát hiện trên bãi cỏ có một quả bí đỏ to ơi là to. Nó đi vòng quanh quả bí và sung sướng cười phá lên, “Cuối cùng mình cũng có nhà mới rồi!” Thế rồi Nhím con đẩy quả bí đỏ đến dưới một gốc cây...

Con gấu và hai người bạn

Có hai người bạn cùng nhau đi dạo trên một con đường vắng. Con đường này dẫn đến một khu rừng rậm với những ngọn núi cao. Họ im lặng bước đi bên nhau. Một trong hai người vẫn còn trẻ, còn người kia thì già hơn...

Trời biết, đất biết, ta biết

Năm 1504, vua Lê Hiến Tông băng hà, di chiếu lập người con thứ ba tên là Thuần (tức vua Túc Tông sau này), chứ không lập con thứ hai là Tuấn (tức vua Uy Mục sau này), vì người con này bất tài, vô đạo.

Con cú khôn ngoan

Ngày xửa ngày xưa, có một con cú già sống trên một cây sồi to. Mỗi ngày, nó đều phóng tầm mắt ra thật xa để quan sát những điều xảy ra xung quanh mình...

Con đã lớn thật rồi!

Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi: Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

Tôi lại có gia đình

Câu chuyện kể về cuộc đời lưu lạc của chú bé Rê-mi. Bị bắt cóc và vứt ra lề đường từ lúc mới sinh, Rê-mi được một gia đình nghèo nuôi, rồi được chủ một gánh xiếc rong là cụ Vi-ta-li dìu dắt nên người.

Món quà tặng mẹ

Tôi vội vã bước vào tiệm trong mall để sắm khẩn cấp mấy món qùa giáng sinh vào phút cuối cho đứa con gái. Kinh hãi nhìn đám đông, có lẽ tôi sẽ bị kẹt trong tiệm đến muôn đời, trong khi việc phải làm còn chồng chất...

Lê-nin trong hiệu cắt tóc

Hiệu cắt tóc trong điện Krem-li lúc ấy rất đông khách. Mọi người ngồi theo thứ tự trước sau. Anh công nhân I-va-nốp đang chờ tới lượt mình thì cửa phòng lại mở, một người nữa tiến vào.