Sáu người kỳ tài

Xưa có một nữ vương, vốn là một mụ phù thủy. Con gái mụ xinh đẹp tuyệt trần không ai sánh bằng. Mụ chẳng nghĩ gì khác ngoài cách lôi kéo mọi người vào vòng khổ ải, chết chóc. Mụ bảo, ai đến cầu hôn phải thực hiện được điều kiện mụ đặt ra, làm được mụ sẽ gả con cho, bằng không thì sẽ mất mạng. Đã nhiều người mê mẩn trước nhan sắc của cô gái nên đã liều thử một phen, nhưng chẳng một ai làm nổi công việc mụ giao, đành chịu quỳ gối rơi đầu.

Có một hoàng tử nghe đồn về sắc đẹp tuyệt thế giai nhân của người con gái, tâu vua cha:

- Xin cha cho con đi cầu hôn thử.

Vua khuyên:

- Không khi nào con ạ, con đi là đi vào cõi chết đấy!

Thế rồi hoàng tử đâm ra ốm tương tư, nằm liệt giường suốt bảy năm, không thầy thuốc nào chữa khỏi. Vua thấy đã tuyệt vọng, đành buồn rầu bảo hoàng tử:

- Con hãy đi cầu may xem sao. Cha cũng chẳng còn cách nào khác để giúp con nữa.

Hoàng tử nghe cha nói ưng thuận, liền đứng dậy. Chàng thấy mình khỏe mạnh và hớn hở lên đường.

Một hôm đang phi ngựa qua thảo nguyên, chàng chợt thấy ở xa một vật gì nom tựa đống cỏ lớn. Lại gần nhìn kỹ hóa ra đấy là bụng một anh chàng đang nằm dài trên mặt đất. Cái bụng ấy nom phải bằng quả núi con. Gã béo thấy có người phi ngựa tới vội đứng lên thưa:

- Nếu ngài cần người, cho tôi xin theo hầu.

Hoàng tử đáp:

- Cồng kềnh như ngươi thì biết dùng vào việc gì.

Gã béo nói:

- Trời, thế chưa thấm vào đâu. Nếu tôi vươn vai người tôi sẽ lớn gấp ba ngàn lần.

Hoàng tử nói:

- Nếu quả như thế ta có thể dùng ngươi được. Nào đi với ta!

Gã béo đi theo hoàng tử.

Đi được một quãng thì thấy một người nằm dài dưới đất, tai ghé sát mặt cỏ. Hoàng tử hỏi:

- Ngươi làm gì ở đây?

Người ấy đáp:

- Tôi đang lắng nghe.

- Nghe gì mà chăm chú thế?

- Nghe xem trên thế giới có chuyện gì mới xảy ra. Tôi nghe được mọi thứ, kể cả tiếng cỏ mọc.

Hoàng tử hỏi:

- Thế ngươi nói cho biết, ngươi nghe được gì ở trong triều đình có bà hoàng hậu già và cô công chúa xinh đẹp.

Gã đáp:

- Tôi nghe có tiếng gươm chém vút một cái, chắc có kẻ đến cầu hôn bị chặt đầu.

Hoàng tử bảo gã:

- Có thể ta cần đến ngươi, đi với ta!

Họ lại lên đường. Dọc đường họ thấy như có hai bàn chân ai trước mặt họ. Họ thấy cả bắp chân nhưng phải đi một quãng đường nữa mới trông thấy thân người, rồi đi thêm một quãng mới trông thấy đầu. Hoàng tử nói:

- Trời, người đâu mà dài như dây chão!

Gã người dài đáp:

- Chà, đã thấm vào đâu. Tôi mà vươn vai thì dài gấp ba ngàn lần, cao hơn cả núi cao nhất trần gian. Nếu đồng ý cho nhập bọn, tôi xin đi cùng.

Hoàng tử nói:

- Có thể ta cần đến ngươi, đi với ta!

Họ tiếp tục đi, thấy có người ngồi bên đường, hai mắt bịt chặt. Hoàng tử nói:

- Mắt bị quáng gà hay sao mà không dám nhìn ánh sáng?

Gã đáp:

- Không phải thế. Tôi không dám cởi khăn bịt mắt, vì lực phát ra từ cái nhìn của tôi mạnh lắm, tới mức nhìn vật gì, vật ấy ắt nổ tung. Nếu thấy cần, tôi sẵn sàng đi cùng giúp một tay.

Hoàng tử nói:

- Có thể ta cần đến ngươi, đi với ta!

Họ lại lên đường, thấy một người nằm sưởi giữa nắng mà cứ run cầm cập, tay chân lẩy bẩy. Hoàng tử hỏi:

- Trời nắng nóng đến ngột ngạt mà sao ngươi lại rét run cầm cập?

Gã đáp:

- Chà, cơ thể tôi rất là lạ. Trời càng oi nồng, tôi càng thấy rét, rét tới thấu xương. Trời càng giá rét, tôi càng thấy oi bức. Ngồi giữa băng giá thì thấy nóng nực, ngồi bên lửa thì thấy rét cóng.

Hoàng tử nói:

- Đúng là con người kỳ dị! Nếu ngươi muốn nhập bọn thì đi với ta!

Tiếp tục cuộc hành trình, họ gặp một người đang vươn cổ ngó ngó nghiêng dòm các ngọn núi. Hoàng tử hỏi:

- Nhìn gì mà mải mê thế?

Gã đáp:

- Tôi có cặp mắt sáng, nhìn thấy rừng rậm, thảo nguyên, núi cao, vực thẳm, có thể thấy khắp thế gian.

Hoàng tử nói:

- Nếu ngươi ưng thì đi với ta. Ta đang thiếu người có tài ấy.

Giờ đây, hoàng tử cùng sáu người tới thành đô, nơi hoàng hậu già đang ngự trị. Hoàng tử không để lộ tung tích của mình. Chàng nói:

- Nếu hoàng hậu gả công chúa xinh đẹp cho tôi thì sai gì tôi cũng làm.

Mụ phù thủy rất mừng khi thấy chàng đẹp trai kia lại sa vào tay mụ. Mụ bảo:

- Ta sẽ giao ba việc, nếu làm được cả thì ba thì sẽ là chồng của con gái ta.

Chàng hỏi:

- Việc thứ nhất là việc gì?

- Trước kia ta có đánh rơi xuống biển Hồng Hải một cái nhẫn. Hãy tìm cho ta chiếc nhẫn.

Hoàng tử về bàn với sáu người đi cùng và nói:

- Việc thứ nhất không dễ đâu, phải mò tìm cho ra chiếc nhẫn ở dưới biển Hồng Hải. Làm cách nào tìm lấy được?

Người có đôi mắt sáng nói:

- Để tôi xem nó nằm ở chỗ nào?

Ngó nhìn xuống biển, rồi gã nói:

- Kia rồi! Nhẫn mắc trên mũi đá ngầm.

Gã người dài nói:

- Nếu nhìn thấy, tôi lấy lên ngay được.

Gã béo nói:

- Nếu chỉ cần có thế?

Gã nằm xoài người ra, ghé miệng sát mặt nước, sóng biển xô chảy vào mồm như vào hang ngầm. Gã làm một hơi dài và biển cạn trơ đáy. Lúc ấy gã người dài mới nhoài người ra và cúi xuống nhặt chiếc nhẫn. Hoàng tử rất mừng, cầm nhẫn và đưa đến cho mụ già.

Mụ kinh ngạc:

- Chà chà, đúng chiếc nhẫn này. Việc thứ nhất may mắn ngươi đã làm xong. Giờ đến việc thứ hai.

Ngươi có thấy ba trăm con bò mộng đang gặm cỏ ở ngoài bãi trước lâu đài không? Ngươi phải ăn cho kỳ hết ba trăm con bò ấy, ăn hết cả lông lẫn da, cả xương lẫn sừng. Dưới hầm có ba trăm thùng rượu vang, ngươi phải uống cho hết. Không được để sót lại một sợi lông bò, một giọt rượu vang. Bằng không, sinh mạng ngươi nằm trong tay ta.

Hoàng tử nói:

- Tôi có được mời bạn cùng ăn không? Ăn uống thiếu bạn còn gì là ngon, là vui!

Mụ già cười:

- Được mời một người cho có bạn, nhưng không được mời thêm người khác nữa.

Hoàng tử bảo gã béo:

- Hôm nay ngươi là khách của ta, cứ ăn cho thật no nhé!

Gã béo ăn sạch ba trăm con bò và uống cạn ba trăm thùng rượu.

Mụ nói:

- Xưa nay chưa từng có ai làm được thế, nhưng còn việc thứ ba nữa.

- Tối nay ngươi phải ôm giữ công chúa suốt đêm, không được ngủ. Đúng mười hai giờ ta tới xem.

Đêm đến, phù thủy hóa phép bắt công chúa đi. Mọi người tỉnh dậy.

Gã thính tai nói:

- Cô ấy đang ở trong một quả núi cách đây ba trăm giờ đường.

Gã người dài và gã mắt sắc phá núi cứu công chúa về kịp trước nửa đêm.

Mụ già phải gả công chúa, nhưng công chúa tìm cách trả thù.

Cô sai chở ba trăm thước gỗ, yêu cầu ai dám ngồi giữa lửa mà không chết. Gã rét cóng vào ngồi. Lửa cháy ba ngày, gã vẫn sống.

Cuối cùng đám cưới được tổ chức.

Trên đường, mụ phù thủy cho quân đuổi theo. Nhờ gã béo và gã mắt sắc, quân lính bị đánh bại.

Sáu người bạn chia tay.

Hoàng tử nói với vợ:

- Ta không phải hoàng tử, ta từng là người chăn lợn.

Chàng thử lòng vợ bằng cách cho nàng sống như người nghèo.

Sau đó nàng được đưa tới cung điện và nhận ra chồng mình là vua.

Hoàng tử nói:

- Ta chịu khổ vì em đã nhiều, em cũng nên vì anh mà chịu đựng.

Ngay sau đó đám cưới được tổ chức. Và người kể chuyện này cũng rất muốn đến dự.

Săn deal Shopee -50%