Sẻ non và diều giấy

Sẻ non đang sập sè bay lượn. Vừa được bố mẹ cho “ra riêng” dăm hôm, sẻ ta nhìn thế giới thấy cái gì cũng đẹp, cũng lạ. Trời xanh này. Nắng vàng này. Bên dưới là cánh đồng mênh mông, rập rờn biển lúa chín vàng. Khoái thật!... 

Sẻ non đang sập sè bay lượn. Vừa được bố mẹ cho “ra riêng” dăm hôm, sẻ ta nhìn thế giới thấy cái gì cũng đẹp, cũng lạ. Trời xanh này. Nắng vàng này. Bên dưới là cánh đồng mênh mông, rập rờn biển lúa chín vàng. Khoái thật!

Sẻ non muốn tìm đối tượng để chia sẻ niềm vui đang rạo rực. Sẻ hớn hở tung mình lên cao. Bầu trời thênh thang, vắng ngắt; độc một cụm mây trắng đang lững lờ bay tít tắp... Mây à? Đừng có mơ. Xa lắm; mẹ đã dặn thế. Thử sà xuống thấp xem. Kia rồi, là là trên ruộng lúa, một chú chuồn chuồn ớt đỏ rực đang chao chao, nghiêng ngó. Phải hù nó chút chơi. Sẻ non lặng lẽ lượn vòng trên đầu chuồn chuồn, rồi bất thần cụp cánh, rơi thẳng xuống. Chuồn chuồn hốt hoảng lạng người; đôi mắt tròn, to thô lố lúng liếng, đảo ngược đảo xuôi. Nhận ra sẻ non, chuồn chuồn vuốt ngực, thở ra:

- Ui trời! Làm em hết cả hồn! Chào anh sẻ!

- Chào chú… Này, chú đánh rơi cái gì à?

- Đâu có! Em đang rình con ruồi…

- Chao, ruồi với muỗi... Dẹp, đi chơi với anh đi!

- Đi đâu?

- Lên trên kia…

Chuồn chuồn lét mắt nhìn lên đọt cây sẻ non vừa chỉ, ngần ngại lắc đầu:

- Thôi, em hãi lắm. To khỏe như anh thì được. Còn em, ốm yếu thế này… 

Sẻ non đưa đôi mắt kẻ cả nhìn thân hình mảnh mai của chuồn chuồn, gật gù thương hại:

- Ừ, có lẽ... Khổ thân chú mày thật! Yếu thế thì làm sao bay cao. Thôi, chào…

Sẻ non hãnh diện xòe cánh, lao lên cây bạch đàn cao vút. Bấu đôi chân mảnh khảnh vào một cành con, sẻ non ưỡn mình, lim dim mắt, đón làn gió Đông hây hẩy. Một thoáng mơ màng, sẻ ta cảm thấy như mình là chúa tể của đất trời…

Có bóng đen vừa lướt qua đầu sẻ, rợp cả một khoảng nắng. Sẻ non giật mình, mở choàng mắt. Mây chăng? Không phải. Cụm mây duy nhất vẫn còn trôi lững đững ngoài xa. Sẻ non ngước nhìn... Trời ạ! Chung chiêng trên đầu sẻ là một gã diều giấy to tướng, mặt trắng bệch, đuôi dài lê thê đang thích chí quẫy lộn. Gã diều to, to đến nỗi giá có… mười đứa như sẻ đậu lên lưng gã vẫn còn thừa chỗ. Ý chừng cũng biết vậy nên gã cứ vênh váo, lắc lư đầu, nhìn sẻ chỉ bằng nửa mắt…

- Chào bác diều! - Sẻ non rụt rè.

- Ờ… - giọng diều khinh khỉnh.

- Bác bay lên được tận đây cơ à? Khỏe thật!

- Hừ, chuyện vặt ấy mà! - Diều đắc chí – Nói chú mày biết nhá, nếu không có sợi dây chết tiệt kia - diều trỏ vào đoạn dây buộc ngang thân, nối xuống đất – anh mày còn lên cao nữa…

- Lên cao… đến đâu hở bác?

- Thì đến… đến mây, chứ còn đến đâu nữa? Rõ thật là… - diều ta quắc mắt.

Ôi chao, lên đến mây? Tuyệt thật. Có lẽ bao thế hệ nhà sẻ xưa giờ chưa ai dám mơ màng đến chuyện… lên mây. Sẻ non liếc nhìn diều, cái nhìn đầy kính nể. Sẻ đánh bạo:

- Bác… cho em theo lên mây với nhá?

- Hức, lên mây? Chú mày ấy à? Hô hô… - diều ôm bụng cười – yếu thế mà cũng đòi... Hô hô…

Niềm kiêu hãnh của sẻ hoàn toàn tan biến. Sẻ thấy tủi thân ghê gớm. Sao… mẹ không sinh ra mình là diều nhỉ. Sẻ non nhìn lại thân hình bé choắt; nhìn lại bộ cánh xấu xí, vàng xỉn của mình - ngầm so sánh với dáng vẻ to lớn, trắng trẻo, hùng dũng của diều. Cái gì của diều cũng đẹp. Cả đoạn dây buộc óng ánh nắng chiều sẻ cũng thấy đẹp…

- Bác diều ơi!

- Hử?

- Hay… bác cho em quá giang với nhé? Em sẽ đậu lên lưng bác…

- À, ừ…

Diều lắc lư đầu, làm bộ nghĩ ngợi. Rồi đột ngột phán, giọng hạ cố: 

-Thôi được, nể chú lắm đấy! Nhớ ngồi cho vững!

Sợ diều đổi ý, sẻ ta phốc vội lên lưng. Nó cố bíu chặt; nhưng người vẫn lắc lư, đu đưa như đánh võng. Không xong rồi! Lơ mơ, ngã gãy cổ chứ chẳng chơi. Sẻ non nhắm mắt, cố chịu đựng. Gió mỗi lúc một mạnh. Bên dưới, lũ trẻ vừa hò reo vừa rối rít mở dây. Được đà, diều bốc lên - càng lúc càng cao…

- Phựt!

Đoạn dây đứt lìa. Cả diều, cả sẻ lộn nhào, chới với. Lộn 3 vòng, sẻ mới sực nhớ tới… đôi cánh. Sẻ đập cánh loạn xạ, cố lấy lại thăng bằng. Đáp được xuống một tàn cây, sẻ ta hoàn hồn, đưa mắt nhìn quanh. Bác diều đâu nhỉ? Hay… bác ấy lên tới mây rồi? Chỉ tại mình vụng về. Tiếc thật! Sẻ thừ người, chép miệng…

*

Trên đọt tre già cách đó không xa, gã diều đang nằm thõng thượt, đuôi đứt lìa, mình mẩy ê ẩm, rách tướp. Khỉ thật. Diều lầm bầm. May mà thằng sẻ non không thấy…

Có một lần

Tôi chẳng muốn kể chuyện này vì tôi thấy ngượng quá. Nhưng dù sao, tôi cũng xin kể để các bạn nghe. Mọi người đều tưởng là tôi bị đau thật, nhưng có phải là tôi bị sưng bộng răng đâu.

Quả táo của Bác Hồ

Tháng 4-1946, với danh nghĩa là Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Bác Hồ sang Pháp để đàm phán với Chính phủ Pháp về những vấn đề có liên quan đến vận mệnh của đất nước.

Cái hố bên đường

Có một bầy thú nhỏ sống cùng nhau trong khu rừng nọ. Ngày ngày chúng thường đi trên một con đường nhỏ rồi băng qua một ngã tư có chốt đèn giao thông để tới trường.

Mùa hè giầy đi đâu?

Đầu mùa hè các đồ vật chơi trò trốn tìm. Viên Bi trốn kĩ đến nỗi trời tối mà không ai tìm được Bi cả. Viết Chì vẽ một cây Đèn Pin để đi tìm Bi. Đèn soi vào góc bàn, hộc tủ, túi áo, xó nhà và soi cả trong kẹt cửa nữa...

Kỉ Xương học bắn

Cam Thằng là nhà thiện xạ thời cổ. Phi Vệ học nghề bắn cung của Cam Thằng, sau giỏi hơn cả thầy.

Người viết truyện thật thà

Nhà văn Pháp nổi tiếng Ban-dắc và vợ được mời đi dự tiệc. Lúc sắp lên xe, ông bảo vợ: Anh không muốn ngồi ăn lâu, nhưng chưa biết nên nói thế nào đây.

Cây phượng già

Tối thứ bảy, trăng sáng vằng vặc. Như thường lệ, lủ trẻ xóm Đông lại tụ tập ở gốc phượng già đầu xóm để nô đùa. Hơn bảy giờ, cả hội đã đủ mặt, chỉ thiếu Hùng.

Bàn chân kì diệu

Một buổi sáng, trời đẹp, cô giáo Cương đến lớp sớm. Cô đang chuẩn bị để viết trước bài học vần lên bảng thì thấy một em bé thập thò ngoài cửa.

Người cha của hơn 8000 đứa trẻ

Nằm chơi vơi giữa Ấn Độ Dương, Ma-đa-ga-xca là vùng đất khắc nghiệt nhất châu Phi, quanh năm hứng chịu những trận bão từ ngoài khơi đổ bộ vào.