Trận đá dế

Ngày xửa ngày xưa, có một chú dế nhỏ được gọi là Dế Chiến. Chú sống cùng với các anh trai sau những tảng đá trên cánh đồng. Cái tên Dế Chiến của chú không phải do cha mẹ đặt ra, mà nó có sau khi chú trở thành một chú dế đá nổi tiếng, khi chú đánh bại gã Đầu Hói Vàng.

Từ hồi chú dế còn bé, chú đã được ông nội của mình kể về thời ngày xưa, cái ngày ông mới bắt đầu ra trận và cho đến khi ông chiến thắng, trở thành con dế đại tài, được mọi người tung hô. Trong đầu chú dế con ấp ủ: "Một ngày nào đó, mình mong được tài giỏi như ông mình". Chú lập kế hoạch để thực hiện giấc mơ của mình.

Chú biết rằng, dế nào gáy to nhất sẽ được chọn khi con người săn tìm những chú dế vô địch. Vì thế hàng ngày chú cố luyện gáy thật to, chú luyện chăm chỉ đến mức chú nghĩ rằng đến một ngày nào đó tiếng gáy của chú sẽ lấn át được tiếng ộp oạp của bác ếch già khó tính.

Dế chiến cũng cười nhạo những anh em, họ hàng ngu ngốc của chú - những chú dế gáy - vì chú nghe rằng những học giả Trung Quốc già thường nuôi họ hàng anh em của chú như những con thú cưng, họ mang chúng đi đây đó, trong những nếp áo choàng có lót của họ hoặc giữ trên bàn viết. Cuộc sống đó mới vô vị làm sao!

Nhưng bây giờ không phải là thời gian chế nhạo họ vì đã là tuần trăng thứ chín - thời điểm các trận đá dế bắt đầu. Một ngày kia, sau khi chén một bữa sáng ngon lành là một con ấu trùng to béo, Dế Chiến nghe thấy những bước chân thình thịch của một người khổng lồ. "Đã đến lúc rồi đây" Chú nghĩ thế vì chú biết họ đến đây để tìm những chiến binh dũng cảm. Thế là chú cất tiếng gáy, tiếng gáy to nhất từ trước tới giờ. Rất nhanh, một cái lưới chụp lên đầu chú và chú bị ném vào một cái giỏ. Mới đầu Dế Chiến thấy rất bực mình vì lối xử xự thô bạo đó của con người. Nhưng nghe con người nói chuyện sẽ có hàng trăm người đến xem trận đấu dế và họ sẽ trả rất nhiều tiền thì chú quên hết mọi bực tức. Chú cần phải luyện tập kỹ càng để chuẩn bị cho trận đấu quan trọng đó.

Con người đặt Dế Chiến vào trong một chậu nhỏ bằng đất nung có trải một lớp đất mềm, sau đó họ cho Dế Chiến ăn những thứ ngon nhất như cá, những con ấu trùng to mập, những hạt dẻ luộc và cơm với mật ong để làm cho chú khỏe mạnh hơn.

Ngày giao đấu đã đến, Dế Chiến thấy dường như mọi người trên thế giới đều tụ về quanh cái chậu mà họ gọi là "hố dế". Hôm đó, Dế Chiến đã có một trận đấu tuyệt vời. Dế Chiến và đối thủ là Hói Đầu Vàng nhìn nhau đầy giận dữ cho đến khi con người cù vào lưng hai đối thủ bằng một cái lông heo. Tức thì, hai con dế trở nên phấn kích xông vào nhau rồi Dế Chiến lùi lại. Mọi người hò hét cổ vũ xung quanh:

 - Cố lên nào, Dế Chiến! Cố lên!

Dế Chiến quá phấn khích, hăng tiết đến mức không thể ở yên được. Thật là một cuộc gay go, Hói Đầu Vàng cũng là một tay không vừa, nó cũng quyết liệt xông vào trả đòn. Nhưng cuối cùng, Hói Đầu Vàng đã phải nằm lại dưới đáy chậu cũ kỹ, mất một, hai chân. Dế Chiến đã thắng một cách xứng đáng. Dế Chiến vô cùng hạnh phúc, chú cảm thấy mình như một chiến binh vĩ đại - giống ông chú ngày xưa.

Kể từ đó, Dế Chiến không còn được gặp lại anh em họ hàng nữa, chú được giữ lại để đấu tiếp các trận khác. chú say mê đi hết trận thắng này đến trận thắng khác. Tuy nhiên, thỉnh thoảng chú nghe những tiếng dế gáy văng vẳng từ cánh đồng lại, chú tự hỏi:

- Xét cho cùng là một chiến binh dũng cảm có tốt hơn là chú dế gáy mua vui cho các học giả Trung Quốc già, hoặc đã được bọc một cách ấm áp trong những cái nếp gấp của chiếc áo choàng lót bông của họ?

Chú cũng không biết nữa...

Pho tượng của nhà điêu khắc

Ngày xửa ngày xưa, tại thành phố nhỏ Đuyt-xen-đoóc ở nước Đức có một nhà điêu khắc nổi tiếng, tên gọi Gơ-ru-pen-lô. Tác phẩm của ông đẹp đến nỗi đức vua trị vì thời đó đã đặt nhà điêu khắc một bức chân dung...

Hên xui

Bác nông dân đem bò ra chợ và bán được bảy Taler. Dọc đường về, bác đi qua một cái chuôm, bác nghe tiếng ếch kêu: "Ắc, ắc, ắc"...

Lá đơn kì lạ

Ngày xưa, ở làng nọ, có một bác nông dân nghèo khổ, nhà ngay cạnh trang trại của chúa đất. Gia tài của bác chỉ có một con bò cái. Có lần, con bò chui vào bãi cỏ của chúa đất, chúa đất bèn bắt giết thịt...

Chó sói và người

Một lần cáo kể cho sói nghe về sức mạnh ghê gớm của con người, không có vật nào địch nổi. Để bảo vệ thân mình loài vật chỉ còn cách dùng mưu trí...

Họa sĩ Touo-lan-ka

Rất xa ở miền nam Trung Quốc, nới những người Tai sinh sống, có một thôn làng vây quanh bởi những bãi trồng cọ. Không xa ngoài rìa làng, bên bờ một con sông nước trong vắt, sừng sững một cái chòi cũ nát, bằng tre ken lại với nhau...

Cô bé bán diêm

Vào buổi đêm giáng sinh ngày ấy, bên ngoài trời những bông tuyết cứ triền miên rơi mãi mà không dừng, những cơn gió lạnh thấu xương lại tô điểm hơn cho cái ngày giáng sinh vô cùng đặc biệt trong năm, cái ngày mà chúa sinh ra đời…

Con trâu một sừng

Xưa kia có một chàng trai sông giữa những quả núi cao nứt nẻ, dẫn đến nơi ấy chỉ có một con đường mòn mảnh như một sợi chỉ. Anh chẳng còn ai thân thích trên đời nên sống thui thủi một mình trong một túp lều nhỏ lợp bằng tre...

Gã xay bột nghèo khổ và chú mèo đốm

Sống trong nhà xay bột kia là một bác thợ xay nghèo không có vợ con gì cả. Có ba gã giúp việc ở với bác đã nhiều năm nay...

Ông thợ xay và con trai người thương gia

Cách đây đã lâu ở miền đất nọ có cuộc hỗn chiến khủng khiếp xảy ra. Người dân ở đó không có gì để ăn. Lúc đó có một thương gia sắp qua đời...