Like
Share
Copy link

Trong một buổi lên lớp, thầy giáo đã đưa ra cho học sinh một đề toán sau đây: Trên một chiếc thuyền có 75 con trâu, 32 con dê, hỏi thuyền trưởng bao nhiêu tuổi.
Mấy phút sau, các học sinh đã làm xong. Thầy giáo yêu cầu bé Hoa đưa ra lời giải của mình, bạn Hoa trả lời “Thuyền trưởng 43 tuổi”. Thầy giáo lại gọi bạn Lâm nói kết quả, bạn Lâm trả lời “Thuyền trưởng 53,5 tuổi”. Nghe hai câu trả lời, bạn Dũng nói “Bài toán này không giải được”. Các bạn nghĩ xem trong ba bạn học sinh, bạn nào đã nói đúng?
Sự thực thì số tuổi của thuyền trưởng không hề có mối liên quan nào với số trâu, dê trên thuyền. Vì thế từ 75 con trâu và 32 con dê không thể nào tính được tuổi của thuyền trưởng.
Thế tại sao bạn Hoa và bạn Lâm đều đưa ra lời giải đáp cho một bài toán không có lời giải. Nguyên do là các em cũng nghĩ đến việc bài toán không có lời giải nhưng lại nghĩ rằng phàm thầy giáo đã ra đề lẽ nào lại là bài toán không có lời giải. Vì thế bé Hoa đã giảm bớt con số lớn còn bạn Lâm lại lấy trung bình của hai số làm lời giải.
Sương mù được hình thành như thế nào?
Vì sao vật liệu quang điện lại có thể thực hiện việc chuyển đổi quang năng thành điện năng?
Vì sao nước sông Hoàng Hà lại vàng?
Thế nào là sản phẩm được thiết kế theo yêu cầu sinh thái?
Vì sao các dòng sông uốn khúc quanh co?
Vì sao khi nhảy phải nhún chân?
Vì sao hệ thống miễn dịch của cơ thể có thể tiêu diệt được vi khuẩn?
Tài lặn của người máy từ đâu mà có?
Vì sao có loại vật liệu sơn phòng hoả?