Vua Chuột kén rể

Ngày xưa có một con chuột tự xưng là vua của loài chuột. Con gái của vua chuột là một công chúa Chuột rất xinh đẹp sống cùng vua và hoàng hậu trong một cánh đồng rộng. Vua và hoàng hậu rất lấy làm hãnh diện, không cho công chúa chơi với ai cả, vì đối với vua, tất cả đều không xứng đáng kết bạn với con gái mình. Khi công chúa đến tuổi lấy chồng, vua không muốn kén rể trong số hoàng tử của nước chuột.

Vua tuyên bố chỉ nhận kể nào mạnh nhất trên đời làm rể mà thôi. Đợi mãi chẳng thấy ai là mạnh nhất đến xin cầu hôn, vua Chuột bèn tìm đến ông chú Chuột là một nhà thông thái đã có tuổi. Ông cho biết mạnh nhất trên đời này chỉ có Mặt trời, vì không có Mặt trời thì lúa không chín được. Vua bèn đi tìm Mặt trời.

Vua trèo lên ngọn núi cao nhất, bước lên cầu vồng và cuối cùng đến được tòa lầu ở phương Tây, nơi Mặt trời đi nghỉ.

Vừa trông thấy vua Chuột, Mặt trời vui vẻ hỏi:

– Anh đến gặp tôi có việc gì thế?

Vua Chuột trịnh trọng thưa:

– Tôi đến đây để xin gả con gái tôi, công chúa Chuột cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời này và cũng chỉ có ngài mới xứng đáng với con tôi.

Mặt trời to béo, vừa cười vừa nheo mắt:

– Ha! Ha! Tôi xin cám ơn anh bạn. Nhưng không phải tôi mạnh nhất trên đời đâu. Đám mây kia mạnh hơn tôi, vì khi bị mây che thì tôi lu mờ ngay.

Vua Chuột liền đổi ngay giọng:

– Ô! Thế à? Vậy thì anh không phải là người mà ta muốn tìm đến.

Rồi chẳng chào hỏi gì nữa, vua Chuột bỏ đi. Mặt trời cứ nheo mắt lại cười. Vua Chuột cứ lên cao, lên cao mãi, đến tận lầu phía Nam, nơi Mây đang nghỉ.

Mây thở dài hỏi:

– Anh bạn tìm tôi có việc gì?

– Tôi tìm đến đây để gả con gái tôi, công chúa Chuột cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời này, Mặt trời bảo tôi thế. Chỉ có ngài mới xứng đáng lấy con tôi.

Mây lại thở dài:

– Mặt trời nhầm rồi. Tôi không phải là mạnh nhất. Gió mạnh hơn tôi, vì khi Gió thổi tôi đi đâu, là tôi phải đi đấy, tôi không thể nào cưỡng lại được.

Vua Chuột bèn lên mặt, vênh váo:

– Thế thì anh không xứng đáng làm rể ta.

Nói rồi vua Chuột lại lên đường đi tìm Gió. Đi, đi mãi, đi ngang cả bầu trời cho đến tận phương Bắc, nơi Gió nghỉ.

Thấy vua Chuột, đến, Gió cất tiếng cười làm rung chuyển cả quả đất, rồi chào hỏi:

– Hô! Hô! Anh bạn muốn hỏi tôi điều gì thế?

Nghe vua Chuột nói đến để gả công chúa Chuột cho Gió, vì Gió mạnh nhất trên đời, Gió bèn phùng má thổi một hơi dài khủng khiếp, rồi nói:

– Không phải đâu! Không phải đâu! Tôi đâu có phải là mạnh nhất! Bức thành kia mạnh hơn tôi nhiều. Tôi không thể nào làm đổ thành được, mặc dầu tôi cũng khá khỏe. Thôi anh bạn ạ, đi tìm Bức thành ấy!

Vua Chuột buồn bã rời bầu trời đi xuống quả đất, đi mãi, đi mãi đến tận chân thành. Bức thành đứng sát cạnh đám ruộng của vua Chuột.

Bức thành cất giọng ồm ồm hỏi:

– Anh bạn muốn hỏi gì tôi?

– Tôi đến để gả con gái tôi – công chúa Chuôt – cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời, chỉ có ngài mới xứng đáng với con gái tôi.

Bức thành lại ồm ồm:

– Hừ! hừ! Tôi không mạnh nhất đâu.

– Thế thì ai mạnh hơn?

– Chú chuột trong hang kia mạnh hơn tôi nhiều. Với những chiếc răng nhọn và móng chân sắc, chú ta cứ khoét, khoét mãi, tủy gan tôi nát dần, rồi cuối cùng tôi cũng đến đổ sụp xuống. Đi tìm chú Chuột Xám anh bạn ạ.

Cuối cùng, vua Chuột cũng đành phải gả con gái cho một chú chuột. Công chúa Chuột thì vô cùng sung sướng, vì xưa nay nàng chỉ muốn kết hôn cùng chàng Chuột Xám.

Họ Nhiếp gặp ma

Xưa có người họ Nhiếp. Một năm vào mùa đông dịp trước Tết, ông vào núi sâu viếng mộ trở về, do trời rét ngày ngắn, lúc này cả bầu trời âm u nặng nề, thời gian cũng đã khá muộn rồi...

Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài

Chuyện kể rằng, cô gái trẻ ham học Chúc Anh Đài người Chiết Giang, cải trang thành con trai tới Hàng Châu học tập tại một trường dành cho nam sinh. Trên đường, cô đã gặp và cảm mến Lương Sơn Bá, một chàng trai đến từ Cối Kê...

Những nhạc sĩ thành Bremen

Ngày xưa, bác nông dân ở vùng nọ có một con lừa. Bao năm nay lừa kéo xe chở lúa đến nhà xay không hề biết mệt. Nhưng giờ đây sức lừa đã kiệt, không thể dùng kéo xe được nữa...

Lấy oán trả ơn

MôRôXuKê (Morosouké) đang trên đường đi đến một vùng xa xôi của nước Nhật. Anh ta còn trẻ, cha mẹ mất hết, tứ cố vô thân, bạn bè cũng không, cho nên không có ai dìu dắt anh ở nơi kinh kỳ, hay giúp anh xây dựng một cơ ngơi để sinh sống...

Sa-Norbou - Truyện cổ Tây Tạng

Ngày xưa, cách nay đã lâu lắm, có một thủ lãnh hùng mạnh ngự trị một vùng rộng lớn. Ông thích điều khiển và lúc nào cũng muốn giành phần tốt nhất cho mình. Cũng ở trong xứ đó, có một pháp sư, khôn ngoan và rất nhân từ...

Chú mèo đi hia

Một bác thợ xay có ba người con trai, gia tài của bác cũng có ba thứ: một cối xay gió, một con lừa và một con mèo. Các con bác xay bột, lừa đi lấy ngũ cốc về xay và chở bột đi, còn mèo thì bắt chuột...

Cậu bé thông minh thành Bagdad

Ngày xưa, ở thành Bagdad có một tên trọc phú. Hắn tuy giàu nhưng rất dốt về khoa học, lại thường tự cho mình là giỏi. Một hôm hắn vẽ một kiểu nhà đặc biệt và bắt những người nô lệ phải xây xong trong vòng một tháng...

Con chim vàng

Ngày xưa có một ông vua cho trồng một vườn hoa ở phía sau cung điện của mình để làm nơi tản bộ vui chơi. Trong vườn hoa ấy có một cây táo kết quả vàng...

Truyền thuyết về đất nước Triệu Voi

Ngày xưa, ở nước Lào, có nàng Am-ma-la xinh đẹp, hoàng tử Phôn-xa-nga, con trai của Trời, xin cưới nàng làm vợ. Nhưng vua cha ngăn cấm. Hoàng tử bèn trốn xuống hạ giới để kết hôn với nàng Am-ma-la...