Vua Chuột kén rể

Ngày xưa có một con chuột tự xưng là vua của loài chuột. Con gái của vua chuột là một công chúa Chuột rất xinh đẹp sống cùng vua và hoàng hậu trong một cánh đồng rộng. Vua và hoàng hậu rất lấy làm hãnh diện, không cho công chúa chơi với ai cả, vì đối với vua, tất cả đều không xứng đáng kết bạn với con gái mình. Khi công chúa đến tuổi lấy chồng, vua không muốn kén rể trong số hoàng tử của nước chuột.

Vua tuyên bố chỉ nhận kể nào mạnh nhất trên đời làm rể mà thôi. Đợi mãi chẳng thấy ai là mạnh nhất đến xin cầu hôn, vua Chuột bèn tìm đến ông chú Chuột là một nhà thông thái đã có tuổi. Ông cho biết mạnh nhất trên đời này chỉ có Mặt trời, vì không có Mặt trời thì lúa không chín được. Vua bèn đi tìm Mặt trời.

Vua trèo lên ngọn núi cao nhất, bước lên cầu vồng và cuối cùng đến được tòa lầu ở phương Tây, nơi Mặt trời đi nghỉ.

Vừa trông thấy vua Chuột, Mặt trời vui vẻ hỏi:

– Anh đến gặp tôi có việc gì thế?

Vua Chuột trịnh trọng thưa:

– Tôi đến đây để xin gả con gái tôi, công chúa Chuột cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời này và cũng chỉ có ngài mới xứng đáng với con tôi.

Mặt trời to béo, vừa cười vừa nheo mắt:

– Ha! Ha! Tôi xin cám ơn anh bạn. Nhưng không phải tôi mạnh nhất trên đời đâu. Đám mây kia mạnh hơn tôi, vì khi bị mây che thì tôi lu mờ ngay.

Vua Chuột liền đổi ngay giọng:

– Ô! Thế à? Vậy thì anh không phải là người mà ta muốn tìm đến.

Rồi chẳng chào hỏi gì nữa, vua Chuột bỏ đi. Mặt trời cứ nheo mắt lại cười. Vua Chuột cứ lên cao, lên cao mãi, đến tận lầu phía Nam, nơi Mây đang nghỉ.

Mây thở dài hỏi:

– Anh bạn tìm tôi có việc gì?

– Tôi tìm đến đây để gả con gái tôi, công chúa Chuột cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời này, Mặt trời bảo tôi thế. Chỉ có ngài mới xứng đáng lấy con tôi.

Mây lại thở dài:

– Mặt trời nhầm rồi. Tôi không phải là mạnh nhất. Gió mạnh hơn tôi, vì khi Gió thổi tôi đi đâu, là tôi phải đi đấy, tôi không thể nào cưỡng lại được.

Vua Chuột bèn lên mặt, vênh váo:

– Thế thì anh không xứng đáng làm rể ta.

Nói rồi vua Chuột lại lên đường đi tìm Gió. Đi, đi mãi, đi ngang cả bầu trời cho đến tận phương Bắc, nơi Gió nghỉ.

Thấy vua Chuột, đến, Gió cất tiếng cười làm rung chuyển cả quả đất, rồi chào hỏi:

– Hô! Hô! Anh bạn muốn hỏi tôi điều gì thế?

Nghe vua Chuột nói đến để gả công chúa Chuột cho Gió, vì Gió mạnh nhất trên đời, Gió bèn phùng má thổi một hơi dài khủng khiếp, rồi nói:

– Không phải đâu! Không phải đâu! Tôi đâu có phải là mạnh nhất! Bức thành kia mạnh hơn tôi nhiều. Tôi không thể nào làm đổ thành được, mặc dầu tôi cũng khá khỏe. Thôi anh bạn ạ, đi tìm Bức thành ấy!

Vua Chuột buồn bã rời bầu trời đi xuống quả đất, đi mãi, đi mãi đến tận chân thành. Bức thành đứng sát cạnh đám ruộng của vua Chuột.

Bức thành cất giọng ồm ồm hỏi:

– Anh bạn muốn hỏi gì tôi?

– Tôi đến để gả con gái tôi – công chúa Chuôt – cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời, chỉ có ngài mới xứng đáng với con gái tôi.

Bức thành lại ồm ồm:

– Hừ! hừ! Tôi không mạnh nhất đâu.

– Thế thì ai mạnh hơn?

– Chú chuột trong hang kia mạnh hơn tôi nhiều. Với những chiếc răng nhọn và móng chân sắc, chú ta cứ khoét, khoét mãi, tủy gan tôi nát dần, rồi cuối cùng tôi cũng đến đổ sụp xuống. Đi tìm chú Chuột Xám anh bạn ạ.

Cuối cùng, vua Chuột cũng đành phải gả con gái cho một chú chuột. Công chúa Chuột thì vô cùng sung sướng, vì xưa nay nàng chỉ muốn kết hôn cùng chàng Chuột Xám.

Mụ ấy hư hỏng

Ông thị trưởng đang đứng ở cửa sổ. Ông ta diện một áo sơ-mi mỏng thêu hoa, có lá sen bằng đăng ten trước ngực, trên đó lóng lánh một chiếc kim đầu bằng kim cương....

Ba anh em

Ngày xưa, có một người cha có ba người con trai, gia tài của ông vỏn vẹn chỉ là căn nhà ông đang ở. Kể ra, sau khi ông chết mỗi người con đều cần một căn nhà...

Tiên hạc đền ơn

Thuở xưa, tại một thôn làng nhỏ bé dưới chân núi Phú-Sĩ-Sơn, có một cặp vợ chồng rất nghèo. Chồng làm nghề săn bắn, còn vợ làm nghề dệt lụa. Tài năng của hai người rất giới hạn, tuổi cũng đã cao cho nên đời sống vật chất của họ rất chật vật...

Người hành khất và con lừa

Người hành khất có một con lừa. Con lừa này là tất cả gia sản của ông nên ông rất quý nó. Nhưng thật không may con vật lại chết. Người hành khất rất buồn...

Roland yêu dấu

Ngày xưa có một người đàn bà, vốn là một mụ phù thủy. Mụ có hai người con gái, nhưng mụ chỉ quý đứa con riêng của mụ, nó vừa xấu lại gian ác. Đứa con riêng của chồng vừa đẹp người lại tốt bụng thì mụ rất ghét...

Người vợ yêu thương và công chúa Rồng

Không xa thành phố nơi một viên quan độc ác sinh sống, trong một làng nhỏ, một người đàn ông có người vợ vô cùng xinh đẹp. Tiếng đồn về sắc đẹp của người vợ đến tai viên quan...

Cái tai có phép lạ

Vùng nọ, có một tràng trai tốt bụng. Môt lần có một chàng trai trẻ đang đi dạo trên bờ biển. Anh dừng lại trước một vũng nước vì nhìn thấy một con cá tráp biển nhỏ dang bị một con cá lớn hơn đuổi bắt...

Pho tượng của nhà điêu khắc

Ngày xửa ngày xưa, tại thành phố nhỏ Đuyt-xen-đoóc ở nước Đức có một nhà điêu khắc nổi tiếng, tên gọi Gơ-ru-pen-lô. Tác phẩm của ông đẹp đến nỗi đức vua trị vì thời đó đã đặt nhà điêu khắc một bức chân dung...

Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn

Hồi ấy đang giữa mùa đông, hoa tuyết như những lông chim bay khắp bầu trời, có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ...