Vua Chuột kén rể

Ngày xưa có một con chuột tự xưng là vua của loài chuột. Con gái của vua chuột là một công chúa Chuột rất xinh đẹp sống cùng vua và hoàng hậu trong một cánh đồng rộng. Vua và hoàng hậu rất lấy làm hãnh diện, không cho công chúa chơi với ai cả, vì đối với vua, tất cả đều không xứng đáng kết bạn với con gái mình. Khi công chúa đến tuổi lấy chồng, vua không muốn kén rể trong số hoàng tử của nước chuột.

Vua tuyên bố chỉ nhận kể nào mạnh nhất trên đời làm rể mà thôi. Đợi mãi chẳng thấy ai là mạnh nhất đến xin cầu hôn, vua Chuột bèn tìm đến ông chú Chuột là một nhà thông thái đã có tuổi. Ông cho biết mạnh nhất trên đời này chỉ có Mặt trời, vì không có Mặt trời thì lúa không chín được. Vua bèn đi tìm Mặt trời.

Vua trèo lên ngọn núi cao nhất, bước lên cầu vồng và cuối cùng đến được tòa lầu ở phương Tây, nơi Mặt trời đi nghỉ.

Vừa trông thấy vua Chuột, Mặt trời vui vẻ hỏi:

– Anh đến gặp tôi có việc gì thế?

Vua Chuột trịnh trọng thưa:

– Tôi đến đây để xin gả con gái tôi, công chúa Chuột cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời này và cũng chỉ có ngài mới xứng đáng với con tôi.

Mặt trời to béo, vừa cười vừa nheo mắt:

– Ha! Ha! Tôi xin cám ơn anh bạn. Nhưng không phải tôi mạnh nhất trên đời đâu. Đám mây kia mạnh hơn tôi, vì khi bị mây che thì tôi lu mờ ngay.

Vua Chuột liền đổi ngay giọng:

– Ô! Thế à? Vậy thì anh không phải là người mà ta muốn tìm đến.

Rồi chẳng chào hỏi gì nữa, vua Chuột bỏ đi. Mặt trời cứ nheo mắt lại cười. Vua Chuột cứ lên cao, lên cao mãi, đến tận lầu phía Nam, nơi Mây đang nghỉ.

Mây thở dài hỏi:

– Anh bạn tìm tôi có việc gì?

– Tôi tìm đến đây để gả con gái tôi, công chúa Chuột cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời này, Mặt trời bảo tôi thế. Chỉ có ngài mới xứng đáng lấy con tôi.

Mây lại thở dài:

– Mặt trời nhầm rồi. Tôi không phải là mạnh nhất. Gió mạnh hơn tôi, vì khi Gió thổi tôi đi đâu, là tôi phải đi đấy, tôi không thể nào cưỡng lại được.

Vua Chuột bèn lên mặt, vênh váo:

– Thế thì anh không xứng đáng làm rể ta.

Nói rồi vua Chuột lại lên đường đi tìm Gió. Đi, đi mãi, đi ngang cả bầu trời cho đến tận phương Bắc, nơi Gió nghỉ.

Thấy vua Chuột, đến, Gió cất tiếng cười làm rung chuyển cả quả đất, rồi chào hỏi:

– Hô! Hô! Anh bạn muốn hỏi tôi điều gì thế?

Nghe vua Chuột nói đến để gả công chúa Chuột cho Gió, vì Gió mạnh nhất trên đời, Gió bèn phùng má thổi một hơi dài khủng khiếp, rồi nói:

– Không phải đâu! Không phải đâu! Tôi đâu có phải là mạnh nhất! Bức thành kia mạnh hơn tôi nhiều. Tôi không thể nào làm đổ thành được, mặc dầu tôi cũng khá khỏe. Thôi anh bạn ạ, đi tìm Bức thành ấy!

Vua Chuột buồn bã rời bầu trời đi xuống quả đất, đi mãi, đi mãi đến tận chân thành. Bức thành đứng sát cạnh đám ruộng của vua Chuột.

Bức thành cất giọng ồm ồm hỏi:

– Anh bạn muốn hỏi gì tôi?

– Tôi đến để gả con gái tôi – công chúa Chuôt – cho ngài, vì ngài mạnh nhất trên đời, chỉ có ngài mới xứng đáng với con gái tôi.

Bức thành lại ồm ồm:

– Hừ! hừ! Tôi không mạnh nhất đâu.

– Thế thì ai mạnh hơn?

– Chú chuột trong hang kia mạnh hơn tôi nhiều. Với những chiếc răng nhọn và móng chân sắc, chú ta cứ khoét, khoét mãi, tủy gan tôi nát dần, rồi cuối cùng tôi cũng đến đổ sụp xuống. Đi tìm chú Chuột Xám anh bạn ạ.

Cuối cùng, vua Chuột cũng đành phải gả con gái cho một chú chuột. Công chúa Chuột thì vô cùng sung sướng, vì xưa nay nàng chỉ muốn kết hôn cùng chàng Chuột Xám.

Sự tích hoa hồng

Rất lâu trước kia, ở một vương quốc tận cuối phương trời xa phía bên kia khu rừng rậm rạp. Cuộc sống nơi đây vô cùng yên bình và hạnh phúc sau thời gian dài đấu tranh triền miên giành lại quyền tự do...

Alibaba và bốn mươi tên cướp

Một ngày nọ, khi đang đốn củi trong rừng, Ali Baba trèo lên một thân cây để chặt một cành cao. Đột nhiên anh ngừng đốn vì nghe có tiếng vó ngựa. Một nhóm người đang cưỡi ngựa đến. Trông họ có vẻ dữ dằn và giống những tên cướp...

Những người khôn

Một hôm, một bác nông dân rút ở xó nhà ra chiếc gậy gỗ trăn rồi bảo vợ: - Này nhà ạ, tôi đi ba ngày nữa mới về đấy. Nếu lái bò có đến mua ba con bò nhà ta, thì nhà bán rẻ cũng được, nhưng phải lấy hai trăm đồng, kém thì đừng có bán nghe chưa...

Anh chàng chăn lợn

Ngày xưa ngày xửa, có một chàng hoàng tử vô cùng nghèo, giang sơn của chàng cũng vô cùng nhỏ hẹp. Tuy nói giang sơn nhỏ thì cũng thật là nhỏ đấy nhưng cũng là đủ để cho hoàng tử có thể kén cho mình được một nàng vợ...

Một bà mẹ

Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà rất buồn vì đang lo đứa con bà chết mất. Đứa bé xanh rớt đã nhắm nghiền đôi mắt và đang thoi thóp...

Đứa con vàng

Xưa có hai vợ chồng nhà kia rất nghèo. Của cải chỉ có độc một túp lều nhỏ. Ngày ngày hai người đi bắt cá, làm chẳng đủ ăn. Bỗng một hôm, người chồng thả lưới xuống nước cất lên được một con cá toàn vàng...

Con chim vàng

Ngày xưa có một ông vua cho trồng một vườn hoa ở phía sau cung điện của mình để làm nơi tản bộ vui chơi. Trong vườn hoa ấy có một cây táo kết quả vàng...

Cáo làm cha đỡ đầu

Sói cái sinh con trai, cho mời cáo đến làm cha đỡ đầu. Mụ nói: Bác ta là chỗ bà con họ hàng gần của mình, rất thông minh, nhanh trí, khéo léo mọi bề. Bác ấy mà dạy dỗ con mình thì nó ra đời mới nở mày nở mặt được với thiên hạ...

Mười con rắn

Có một người mồ côi nghèo, anh ta rất cần cù và ngay thẳng. Một đêm, trong giấc mơ, anh thấy một ông lão hiện ra trước mặt, đặt viên kim cương vào tay anh ta và nói: Có viên kim cương này anh sẽ trở nên giàu có...