Vượt bậc

Hôm chủ nhật, bố và Nam đến nhà bác chơi. Nam có một chuyện rất thú, Nam sẽ kể cho các chị nghe. Tháng này, Nam vượt từ thứ hai mươi lên thứ tám trong lớp. Nam được cô giáo khen là học khá.

Vừa xuống xe, Nam chạy ngay đến chỗ chị Bích, chị Diệp.

– Chị Bích, chị Diệp ơi! Tháng này xếp thứ, em vượt được những mười hai bậc đấy nhé!

– Thế cơ à! – Bích và Diệp cùng reo lên.

Nhìn hai chị tròn xoe mắt, Nam càng thích chí.

– Thế còn chị Diệp vượt được mấy bậc?

– Được… Diệp bối rối – được một bậc thôi!

– Thế chị Bích?

– Chị thì… Bích càng tỏ ra bối rối hơn – Chị thì chả vượt được bậc nào…

– Thế các chị có được cô giáo khen là khá không?

– Không.

– Thế cô giáo khen thế nào?

– Cô giáo khen là… giỏi!

Ô! Nam ngẩn người ra và chớp mắt lia lịa. Giỏi thì hơn khá đứt đuôi đi rồi. Nhưng sao các chị ấy vượt được ít bậc như thế mà lại được khen là giỏi nhỉ? Lạ quá!

Chợt bố Nam đứng bên cạnh cười rất to:

– Vì chị Diệp tháng trước xếp thứ nhì, tháng này lên thứ nhất, vượt được một bậc. Còn chị Bích thì toàn xếp thứ nhất thôi. Con hiểu chưa?

À, bây giờ thì Nam hiểu. Các chị ấy giỏi thật. Thế mà chả ai nói trước cho Nam biết!

Nhà bác học và bà cụ

Edison là một nhà bác học nổi tiếng người Mỹ, đã có nhiều phát minh khoa học lớn. Ông đã góp phần hoàn chỉnh máy điện báo, điện thoại, bóng đèn điện, đèn ống, máy ghi âm, xe điện, máy chiếu phim, v.v…

Chiếc đó cá

Trời đã xế chiều, Tiến tha thẩn ra bờ mương chơi. Thấy trong người nóng bức, nó nhảy tùm xuống mương tắm. Đang vùng vẫy, chợt nó thấy lấp ló có chiếc đó của ai be vào mép bờ...

Khuất phục tên cướp biển

Tên chúa tàu ấy cao lớn, vạm vỡ, da lưng sạm như gạch nung. Trên má hắn có một vết sẹo chém dọc xuống, trắng bệch. Hắn uống lắm rượu đến nỗi nhiều đêm như lên cơn loạn óc, ngồi hát những bài ca man rợ.

Thỏ hồng chảnh chọe

Xưa thật xưa, trên hòn đảo nọ có rất nhiều động vật, chim chóc sinh sống, trong đó có gia đình nhà Thỏ Hồng. Khi Thỏ Hồng đến tuổi đi học, mẹ sắm cho Thỏ Hồng một chiếc cặp màu vàng thật xinh.

Hai em bé trong rừng rậm

CÓ HAI EM BÉ, một  trai và một gái, đang đến trường. Chúng phải đi qua một khu rừng rậm và đẹp. Trên đường thì nóng và bụi, nhưng trong rừng lại mát và vui.

Đẹp mà không đẹp

Thấy bác Thành đi qua, Hùng liền gọi: Bác Thành ơi, bác xem con ngựa cháu vẽ có đẹp không?

Tôi lại có gia đình

Câu chuyện kể về cuộc đời lưu lạc của chú bé Rê-mi. Bị bắt cóc và vứt ra lề đường từ lúc mới sinh, Rê-mi được một gia đình nghèo nuôi, rồi được chủ một gánh xiếc rong là cụ Vi-ta-li dìu dắt nên người.

Ông chủ cửa hàng bánh kẹo

Tại vùng Tơ-lan-păng có một cửa hàng bánh kẹo nổi tiếng của bác Phơ-lip. Không ai biết cửa hàng này có từ bao giờ, chỉ biết bác Phơ-lip đã nối tiếp nghề nghiệp của cha ông từ ba đời nay, và được nhân dân trong vùng quý mến.

Mẹ con nhà Chuối

Gió ào qua khu vườn. Chuối con run rẩy nép sát vào mẹ. Lớn tướng rồi mà nó vẫn chưa hết sợ cái lão Gió bấc có ngọn roi giá buốt này. Tấm áo mỏng tang trên mình nó chưa đủ che kín thân.