Mèo con đi học
Mèo ta buồn bực,
Mai phải đến trường,
Liền kiếm cớ luôn:
Cái đuôi tôi ốm.
Cừu mới be toáng:
“Tôi sẽ chữa lành,
Nhưng muốn cho nhanh:
Cắt đuôi, khỏi hết!”
– “Cắt đuôi? Ấy chết…! Tôi đi học thôi!…”
Mèo ta buồn bực,
Mai phải đến trường,
Liền kiếm cớ luôn:
Cái đuôi tôi ốm.
Cừu mới be toáng:
“Tôi sẽ chữa lành,
Nhưng muốn cho nhanh:
Cắt đuôi, khỏi hết!”
– “Cắt đuôi? Ấy chết…! Tôi đi học thôi!…”
Gọi là Tí xíu, mà chẳng bé đâu...
Đi về con chào mẹ. Ra vườn cháu chào bà. Ông làm việc trên gác. Cháu lên: Chào ông ạ!
Mấy ngày mẹ về quê. Là mấy ngày bão nổi. Con đường mẹ đi về. Cơn mưa dài chặn lối...
Côn Sơn suối chảy rì rầm, ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai...
Hạt gạo làng ta. Có vị phù sa. Của sông Kinh Thầy...
Trong giấc mơ buổi sáng. Em gặp ông mặt trời. Mang túi đầy hoa nắng. Rải hoa vàng khắp nơi...
Lớp vịt ngồi yên lặng. Mé cầu ao sau nhà. Cô Ngan say sưa giảng "O tròn như trứng gà"...
Này chú gà nâu. Cãi nhau chi thế. Này chị vịt bầu. Chớ gào ầm ĩ...
Em cầm tờ lịch cũ. Ngày hôm qua đâu rồi. Ra ngoài sân hỏi bố. Xoa đầu em bố cười...
Bờ bên kia mở hội. Châu chấu muốn qua chơi. Mà ao sâu quá đỗi. Biết làm sao bây giờ?
Tôi yêu truyện cổ nước tôi. Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa. Thương người rồi mới thương ta. Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm...
Hòn đá to, hòn đá nặng, chỉ một người, nhắc không đặng.
Trăng ơi... từ đâu đến. Hay từ cánh rừng xa. Trăng hồng như quả chín. Lửng lơ lên trước nhà...
Em yêu màu đỏ. Như máu con tim. Lá cờ Tổ quốc. Khăn quàng đội viên...
Một tờ giấy trắng. Cô gấp cong cong. Thoắt cái đã xong. Chiếc thuyền xinh quá!
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm. Một bếp lửa ấp iu nồng đượm. Cháu thương bà biết mấy nắng mưa...
Nhác trông vắt vẻo trên cành. Anh chàng Gà Trống tinh nhanh lõi đời...
Mọi hôm mẹ thích vui chơi. Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu. Lá trầu khô giữa cơi trầu. Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay...