Bài học nhớ đời của tôi

Hồi nhỏ, có lần bố tôi đánh tôi một trận rất đau. cảm giác đau tôi quên đã lâu nhưng lí do bị đòn tôi vẫn nhớ như in.

Sáng ấy tôi ra khỏi nhà làm như đi đến trường, nhưng lại rẽ sang một lối khác và nghỉ học cả ngày hôm đó. Cùng với bọn trẻ trong làng, tôi đánh bài. Bố cho tôi một ít tiền để mua sách. Có số tiền đó, tôi quên hết mọi thứ trên đời. Chẳng mấy lúc, tiền hết nhẵn, tôi bắt đầu nghĩ cách gỡ lại. Tôi vay tiền của bọn trẻ cùng chơi nhưng chẳng đứa nào cho vay. Tôi bèn nghĩ ra một lối thoát. Tôi đi khắp mọi nhà trong làng nói rằng ngày mai sẽ có đoàn xiếc đến diễn, và tôi được giao nhiệm vụ thu tiền trước. Có người từ chối, có người đưa tiền cho tôi chắc chỉ vì nê bố tôi.

Đi suốt lượt các nhà xong, tôi đếm tiền và thấy mình có thể chơi tiếp. Nhưng những đồng tiền bất hạnh này tôi không giữ được lâu. Khi thua, tôi còn phải bò bằng đầu gốì. Qua một ngày, quần tôi rách bươm, đầu gối trầy da.

Ở nhà, bố tôi đã biết chuyện. Tối ấy, tôi đứng trước “toà án” đáng sợ của bố. Bố nhìn tôi từ đầu đến chân. Hai đầu gối trầy da của tôi ló ra ngoài chiếc quần rách bươm trông như cái gối lông chim lòi ra khi áo gối bị thủng.

– Cái gì thế kia? – Bố tôi hỏi bằng giọng hình như bình thản.

– Đây là đầu gối ạ – Tôi cố lấy tay che chỗ quần rách.

– Đúng là đầu gối rồi, nhưng vì sao lại làm rách quần?

Tôi nhìn xuống quần mình và làm như đến giờ mới nhận thấy nó bị rách.

Trong giọng nói của bố tôi đã bắt đầu có chút đe doạ. Bố hỏi:

– Nào, con đã làm rách quần như thế nào?

– Ở trường, con bị vướng vào đinh?

– Ở đâu?

– Ở trường ạ.

– Bao giờ?

– Hôm nay ạ.

Bố quất cho tôi một roi thật đau :

– Bây giờ thì nói đi, mày đã làm rách quần như thế nào?

Tôi im lặng. Ông quất một roi nữa quắn đít.

– Nói đi xem nào?

Tôi oà khóc.

– Câm ngay! – Bố tôi ra lệnh.

Tôi ngừng khóc. Bố tôi vung roi lên.

– Nếu bây giờ mày không kể thật, tao sẽ quát cho mày mười roi nữa.

Nỗi sợ cái roi còn nhiều hơn nỗi sợ sự thật, và tôi đành kể hết những việc làm bậy bạ của mình suốt từ sáng.

“Phiên toà” kết thúc. Ba ngày liền, tôi như đứa mất hồn. Điều làm tôi khổ sơ nhất là bố không nói chuyện với tôi.

Hết ngày thứ ba, bố gọi tôi đến, hỏi:

– Con có biết vì sao bố đánh con không?

– Con biết: vì con đánh bài ăn tiền.

– Không phải vì thế.

– Vì con làm rách quần.

– Cũng không phải. Ai hồi bé lại không làm rách quần, rách áo.

– Vì con không đến trường.

– Đó là một lỗi lầm của con. Vì lỗi đó cần phải mắng con, như mắng con làm rách quần, chơi bài ăn tiền. Nhưng nhiều lắm cũng chỉ đến mức bố véo tai con thôi. Bố đánh con là vì con đã dám lừa dối mọi người trong làng, dám lừa dối bố. Nói dối là một cây cổ đại trong con người. Nếu con không kịp thời nhổ nó đi, nó sẽ mọc dày đến mức không còn chỗ cho hạt giông tốt lành. Trên đời này không có gì tệ hại hơn sự dối trá. Con hiểu chửa?

– Con hiểu rồi ạ.

– Thế thì đi chơi đi.

Tôi đi ra khỏi buồng bố tôi, tự thề rằng không bao giờ nói dối nữa…

Cuộc họp của chữ viết

Vừa tan học, các chữ cái và dấu câu đã ngồi lại họp. Bác Chữ A dõng dạc mở đầu.

Sẻ non và diều giấy

Sẻ non đang sập sè bay lượn. Vừa được bố mẹ cho “ra riêng” dăm hôm, sẻ ta nhìn thế giới thấy cái gì cũng đẹp, cũng lạ. Trời xanh này. Nắng vàng này. Bên dưới là cánh đồng mênh mông, rập rờn biển lúa chín vàng.

Hai chú gấu tham ăn

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng rậm nọ chưa từng có ai đặt chân đến, có một con gấu mẹ và hai chú gấu con. Gấu mẹ đã già rồi, nhưng hàng ngày vẫn phải cặm cụi đi kiếm ăn về nuôi hai con của mình...

Con heo đất

Tôi đang mong bố mua cho tôi một con rô bốt. Nhưng bố lại mang về một con heo đất.

Vào nghề

Hè năm ấy, Va-li-a theo bố mẹ đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa đánh đàn”. Va-li-a nghĩ: “Cô ấy xinh đẹp, dũng cảm thật”. Và em mơ ước trở thành diễn viên phi ngựa.

Ai có lỗi?

Tôi đang nắn nót viết thì Cô-rét-ti chạm khuỷu tay vào tôi làm cho cây bút nguệch ra một đường rất xấu. Tôi nổi giận. Cô-rét-ti cười, đáp: "Mình không cố ý đâu!"

Cây đèn bị đổ

Jean Baptiste Jolly sinh ra trong một gia đình nghèo ở thủ đô Paris (Pháp). Ngay từ khi mới 13 tuổi, cậu bé Jolly đã phải tìm việc làm để phụ giúp cha mẹ. Vì tuổi còn nhỏ nên không ai muốn thuê cậu bé làm cả...

Cuộc phiêu lưu của bồ công anh

Kìa một cụm hoa Bồ Công Anh đang im lìm buồn bã. Những cánh hoa nhỏ li ti sắp rời thân mẹ, bay xa bay xa...

Bí quyết của Balzac

Balzac là nhà văn nổi tiếng của nước Pháp sống ở thế kỉ XIX. Những tác phẩm của ông khắc họa một cách chân thực cuộc sống của từ tầng lớp vương công quý tộc đến những người dân thường nghèo khổ...