Bí quyết của Balzac

Balzac là nhà văn nổi tiếng của nước Pháp sống ở thế kỉ XIX. Những tác phẩm của ông khắc họa một cách chân thực cuộc sống của từ tầng lớp vương công quý tộc đến những người dân thường nghèo khổ, từ đó nhận được sự yêu mến của đông đảo bạn đọc. Sở dĩ Balzac có thể thành công như vậy là nhờ những tác phẩm của ông có thể đi vào cuộc sống của tất cả mọi người và chạm đến tâm hồn của họ.

Một đêm nọ, Balzac đang đi tản bộ và suy ngẫm trên các con phố của khu Palestine thuộc thủ đô Paris. Khoảng 11 giờ, nhà hát duy nhất ở khu Palestine đã kết thúc buổi diễn và các khán giả bắt đầu đổ ra đường. Trong số những người đi xem kịch có một cặp vợ chồng trẻ, hình như họ là công nhân, dẫn theo hai đứa con nhỏ đi ngang qua chỗ Balzac. Balzac đi ngay sau cặp vợ chồng trẻ đó và nghe họ nói chuyện.

Người chồng nói:

- Công xưởng đóng cửa rồi, từ ngày mai, hai vợ chồng mình lại bị thất nghiệp rồi.

Vừa nhắc đến tiền, người vợ liền thở dài và nói:

- Hôm qua, giá khoai tây lại tăng, tiền mua chịu bánh mì cũng chưa trả, than cũng sắp dùng hết rồi…

Balzac cứ đi theo họ trong đêm giá lạnh như thế, lắng nghe hai người nói chuyện với nhau một cách chăm chú và ghi nhớ vào bộ não của mình. Cho đến khi gia đình họ vào nhà thì Balzac mới quay về. Các bạn nhỏ đã hiểu vì sao Balzac trở thành một trong những nhà văn nổi tiếng nhất mọi thời đại rồi chứ?

 

Trò chuyện cùng bé

Tại sao Balzac lại có thể cho ra đời nhiều cuốn tiểu thuyết hay đến vậy nhỉ? Đó là vì những nhân vật trong tiểu thuyết của ông mang lại cho người đọc một cảm giác thân quen, chân thực. Sau khi đọc xong câu chuyện này, các bé đã biết được bí quyết thành công của Balzac là gì chưa? Đó là ông luôn lắng nghe và thông cảm với nỗi khổ của những người sống quanh mình.

Giản dị

Vào một đêm cuối xuân năm 1947, khoảng hai giờ sáng, trên đường đi công tác, Bác Hồ đến nghỉ chân ở một nhà bên đường.

Người mẹ và Thần Chết

Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt mấy đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần Chết đã bắt nó đi...

Cứ gọi tôi là Ba như ngày trước

Ở phố Ngõ Nghè (Hải Phòng) có một ông già mù cả hai mắt tên là Thuyết. Hồi còn trẻ, ông làm thủy thủ [1] trên nhiều tàu buôn nước ngoài, về sau ông làm công trong một hiệu ảnh bên Pháp.

Cuộc phiêu lưu của viên kim cương

Một lần, bác sĩ Oát-xơn đến nhà Sơ-lốc Hôm. Vị thám tử lừng danh đang ngồi đăm chiêu bên một cái mũ sờn cũ và một chiếc kính lúp.

Một trí khôn hơn trăm trí khôn

Một buổi sáng trời quang mây tạnh, đôi bạn dạo chơi trên đồng cỏ. Chúng đi sóng đôi với nhau, nhởn nhơ ngắm trời ngắm đất. Ánh mặt trời chiếu trên thảm cỏ non làm cho những giọt sương long lanh như những hạt ngọc...

Có một lần

Tôi chẳng muốn kể chuyện này vì tôi thấy ngượng quá. Nhưng dù sao, tôi cũng xin kể để các bạn nghe. Mọi người đều tưởng là tôi bị đau thật, nhưng có phải là tôi bị sưng bộng răng đâu.

Câu lạc bộ các bà mẹ

Một ngày nọ, tất cả bà mẹ thú trong rừng tập hợp lại với nhau và bắt đầu so sánh xem con của ai là giỏi nhất và ai đẻ được nhiều con nhất. Mẹ nai nói rằng con mình là to lớn nhất...

Dê Đen và Dê Trắng

Dê đen và Dê trắng cùng sống trong một khu rừng. Hàng ngày, cả hai thường đến uống nước và tìm cái ăn ở trong khu rừng quen thuộc...

Lời bác giữ kho

Thường ngày, Dạ Dày là một bác giữ kho làm việc giỏi. Kho của bác không bao giờ giữ lại lâu một thứ gì. Bác thường dặn cậu Mồm: Bất cứ làm việc gì cũng phải có kế hoạch. Ăn cũng thế, phải điều độ.