Đồ chơi của bạn Thăng

Chú Thuận đi làm về không thấy con trai chạy ra đón. Vào nhà, chú ngạc nhiên thấy con ôm gốì nằm trên giường, đôi mắt đỏ hoe. Chú hỏi:

– Con sao vậy?

– Con tức thằng Tín.

– Có chuyện gì kể cho ba nghe.

– Hồi chiều, thằng Tín mang tới lớp một chiếc xe hơi điện tử có thể điều khiển cho quẹo phải quẹo trái. Con xin nó cho con lái thử nhưng nó không cho.

– Nó không cho thì thôi, có chi mà con tức.

Thăng nhăn mặt:

– Đâu phải thế. Nó không cho, con bảo sẽ về nói ba mua cho con một chiếc giống vậy. Nhưng ba biết nó nói sao không? Nó nhăn mũi cười, bảo: “Đồ chơi này, ba mày sức mấy có tiền mà mua”.

Người cha vuốt tóc con, bảo:

– Thằng Tín nói đúng con à. Ba không có tiền mua cho con chiếc xe giống như nó đâu.

Chú Thuận nghĩ một hồi rồi nói:

– Nhưng tối nay ba sẽ làm cho con một đồ chơi khác.

Một giờ chiều học sinh mới vào lớp, nhưng hơn 12 giờ hôm ấy tụi nhỏ lớp 4A đã tụ tập trước hiên xem Tín biểu diễn lái xe hơi điện tử.

Chiếc xe sơn màu vàng óng ánh trông thật đẹp. Hai cái đèn pha phía trước luôn chớp chớp. Thằng Tín cầm cái hộp nhỏ điều khiên. Nó bật công tắc hình mũi tên qua trái, chiếc xe quẹo trái. Bật công tắc xuống dưới, chiếc xe chạy lui. Nó ấn chiếc nút đỏ, còi xe kêu “tin, tin”, cả bọn vỗ tay reo hò. Có đứa gạ cho nó một cây cà rem để được lái xe một vòng. Nó không chịu. Có đứa gạ cho nó hòn bi nhôm đã chà giấy láng coóng, nó cũng lắc đầu.

Đột nhiên, có tiếng gì như chim kêu làm bọn trẻ đang ồn ào liền im bặt lắng nghe. Một đứa nói:

– Tiếng chim sáo, tụi bay ơi!

Đứa khác quả quyết:

– Đó là tiếng cu cườm. Chú tớ có nuôi một con kêu y hệt vậy.

Một đứa nữa đoán:

– Đó là tiếng hót của hoạ mi.

Thấy các bạn không chú ý chiếc xe điện tử nữa, thằng Tín nhấn nút đỏ cho còi xe kêu liên hồi. Tụi nhỏ nhao nhao:

– Đừng nhấn còi làm chim bay mất.

Thằng Tín tắt công tắc. Chiếc xe nằm im trên thềm xi măng, hai cái đèn hết chớp, cả bọn im lặng nghe tiếng chim kêu. Một đứa nói:

– Hình như con chim ở trong lớp mình, tụi bay ơi!

Cả bọn rón rén bước vào lớp học. Thằng Tín cũng ôm chiếc xe vào theo. Thăng đang ngồi trên thành cửa sổ thổi một ống sáo dài chừng gang tay. Nó bịt mở các lỗ trên ông sáo làm phát ra những tiếng kêu khác nhau. Chiếc sáo đó, ba Thăng đã thức suốt đêm để làm.

Cả bọn trẻ đứng trố mắt nhìn Thăng. Một đứa xuýt xoa:

– Chiếc sáo ngộ quá ta!

Đứa khác quả quyết:

– Đó là ống tiêu. Bác Năm tớ cũng có một ống giống y như vậy.

Một đứa khác nói:

– Đó là ống địch “thần thông”.

Thằng Tín cũng ngó Thăng. Nó cầm chiếc xe hơi đến gạ:

– Cậu cho tớ mượn ống sáo, tớ cho cậu mượn chiếc xe điện tử.

Người cha của hơn 8000 đứa trẻ

Nằm chơi vơi giữa Ấn Độ Dương, Ma-đa-ga-xca là vùng đất khắc nghiệt nhất châu Phi, quanh năm hứng chịu những trận bão từ ngoài khơi đổ bộ vào.

Từ cậu bé làm thuê

Ông Nguyễn Sơn Hà là người khai sinh ra ngành sơn Việt Nam.

Chiếc dao nóng nảy

Mi-chi-a cầm dao gọt một chiếc gậy, nhưng gọt một chốc, cậu quẳng gậy xuống đất. Chiếc gậy cong queo, sần sùi, trông thật xấu.

Ai biết ăn dè?

Một hôm, các con vật nhỏ trong rừng tổ chức cuộc thi vui. Thi ăn.

Vừ A Dính

Vừ A Dính sinh ngày 12 tháng 9 năm 1934, người dân tộc H’Mông, quê ở Pú Nhung, vùng cao huyện Tuần Giáo, tỉnh Lai Châu. Sinh ra trong gia đình giàu truyền thống cách mạng, cậu bé thông minh, gan dạ và nhanh nhẹn...

Thư gửi các học sinh

Ngày hôm nay là ngày khai trường đầu tiên ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tôi đã tưởng tượng thấy thấy trước mắt cái cảnh nhộn nhịp tưng bừng của ngày tựu trường ở khắp các nơi.

Phép tính chia

Hương có hai chị em. Hương lên tám, là chị. Còn cậu em tên là Dũng, lên sáu. Bố Hương làm ở một viện khoa học. Còn mẹ Hương là giáo viên mẫu giáo...

Quả táo của Bác Hồ

Tháng 4-1946, với danh nghĩa là Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Bác Hồ sang Pháp để đàm phán với Chính phủ Pháp về những vấn đề có liên quan đến vận mệnh của đất nước.

Nhằm thẳng quân thù mà bắn!

Tháng 8 năm 1964, giặc Mỹ bắt đầu cho máy bay bắn phá gây tội ác ở miền Bắc. Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân cùng đồng đội hành quân lên miền tây Quảng Bình bảo vệ vùng trời của Tổ quốc.