Đồng mười xu

Hôm ấy, mẹ Cốt bảo:

– Cốt, con cầm mười xu ra hiệu mua bánh mì nhé! Đi từ từ thôi kẻo vấp ngã.

Ngoài đường, trời nắng chang chang. Cốt đầu hơi cúi xuống, vừa đi vừa ước ao được chạy ra sông tắm. Nước sông chắc mát lắm.

Ông già bán kem râu đen đã làm đứt đoạn những ý nghĩ của cậu bé. Ông đứng ở góc đường, bên cạnh là một thùng kem.

– Chào cậu, mời cậu dùng kem. Có kem sữa, kem sô-cô-la ngon lắm. Cốt cảm thấy rất rõ đồng mười xu trong tay cậu đang nóng lên. Ông ta hé mở nắp phích kem, nghé nhìn vào nức nở khen:

– Ôi! Sao mà kem hôm nay ngon thế! Ngon hơn mật ong, lạnh hơn tuyết. Ai mà nghĩ ra món ăn kỳ diệu này nhỉ? Thế nào? Cậu mua chứ?

Cốt đến gần ông già và không nén nổi sự thèm thuồng, chìa đồng mười xu:

– Ba cốc…chín xu…ông ạ!

Giọng cậu hơi đứt đoạn. Sợ cậu thay đổi ý định, ông già vội vã múc kem vào cốc. Tay run run, cậu bé đón lấy cốc kem màu vàng nhạt, chiếc thìa và bắt đầu nếm loại kem ngọt, lạnh buốt đến tận chân răng.

Cốt cố xua đổi ý nghĩ đam ám ảnh cậu từ nãy đến giờ: đó là những lời quở trách của mẹ, lời giễu cợt của các anh. Điều đó ắt không tránh khỏi. Khi ăn hết cốc kem thứ ba, Cốt thờ ơ nhận lấy một đồng xu còn lại và chậm chạp lê bước đi.

Phía xa, anh bạn Vô-lốt-ca gọi Cốt nhưng cậu tảng như không nghe thấy. Vẻ sợ sệt, Cốt chậm chạp bước về nhà. Mẹ cậu vẫn còn ngồi ở ghế và chiếc ngoài. Bố đứng ở giữa nhà, nét mặt vui vẻ. Bà thoáng nhìn cậu con trai và biết ngay có điều gì không hay. Bà thắc mắc hỏi:

– Thế bánh mì đâu con?

Cậu bé khịt khịt mũi và những giọt nước mắt to đùng từ từ lăn trên gò má.

Bố nhìn cậu với vẻ tò mò thú vị:

– Đánh rơi tiền hay sao? Mất thì bảo là mất, khóc lóc mà làm gì?

Cốt chợt nghĩ: “Đây có thể là một lối thoát”. Nói “đánh mất” chắc mọi người đều tin và thậm chí không bị phạt nữa. Nhưng ngay khi đó, cậu bé bắt gặp đôi mắt hiền từ của mẹ. Đôi mắt như đang nói: “Có lẽ nào con lại nói dối mẹ”.

Cậu bé khóc nức nở, đi lại gần và gục đầu vào đầu gối mẹ. Hối hận, xúc động, cậu bé nói chẳng ra lời, nhưng bà mẹ đã nghe rõ.

– Xin lỗi mẹ, con đã ăn kem mất chín xu. Không hiểu sao con đã làm như vậy. Đây còn một xu.

Bàn tay êm ái của mẹ vuốt ve, xoa đầu cậu bé:

– Giỏi lắm! Con trai mẹ ngoan lắm! Con đã làm sai nhưng con đã dũng cảm và thật thà nhận lỗi.

Đứng dậy, vẻ tự hào, bà đi về phía tủ và móc ví lấy ra mười lăm xu.

– Đây, con cầm lấy tiền, mười xu mua bánh mì, còn năm xu con có thể ăn kem.

Tất cả như đang nhảy múa trong đầu Cốt. Ngoài trời nắng vẫn chói chang. Và dường như trên cành cây, những con chim với bộ lông sặc sỡ đang hót líu lo. Vừa đi vừa nhảy, cậu bé chạy thẳng đến hiệu bánh mì.

– Vô-lốt-ca! – Cốt gọi bạn vẫn còn đang đứng chơi trên hàng rào – Có muốn ăn kem không? Trèo ra đây, mình sẽ mua đãi cậu.

Quà tặng cha

Một bữa, Pa-xcan – khi đó đã là sinh viên – đi đâu khuya về thấy bố vẫn cặm cụi trước bàn làm việc. Anh rón rén lại gần. Ông bố vẫn mải mê với những con số: ông đang phải kiểm tra sổ sách của Sở tài chính mà ông mới được bổ nhiệm phụ trách.

Khó và dễ

Sau khi Columbus tìm ra châu Mỹ, mọi người tổ chức một bữa tiệc để chúc mừng ông. Có một quý tộc nọ cho rằng phát hiện ra một châu lục là chuyện dễ dàng, ai cũng có thể làm được, không có gì là ghê gớm cả...

Sóc Nâu đi học

Buổi sáng mùa thu hôm ấy, khu rừng nguyên sinh rộn ràng tiếng reo cười của chim muông hoa cỏ và thú rừng… Bởi hôm nay là lễ hội khai trường. Riêng Sóc Nâu đang ở trong một tâm trạng nôn nao khó tả vì đây là lần đầu tiên Sóc Nâu đi học.

Khỉ con và Sư Tử

Sư tử là chúa tể trị vì trong khu rừng nọ. Nó nổi tiếng là có tính khí hung tợn, dữ dằn và thường đưa ra những yêu cầu rất kì quái cho những động vật khác, nếu ai không đáp ứng được thì nó sẽ nổi giận...

Chú sóc thông minh

Trên cành cao, một chú Sóc đang vui vẻ nhảy nhót. Dưới đất, có con Sói đang đi tìm bữa điểm tâm. Nhìn thấy Sóc, Sói nghĩ cách để ăn thịt Sóc, bèn nói: Chúc buổi sáng tốt lành!

Ai mạnh nhất trên đời?

Chú gà rừng đến bờ sông để tìm nước uống cho đỡ khát. Chú ta tìm được một chỗ nước chưa đóng băng tròn như cái đĩa. Chú uống cho đến lúc đôi cánh cũng bị băng đóng cứng đờ.

Vẫn chưa ngủ dậy

Dumas là nhà văn nổi tiếng người Pháp. Một buổi tối nọ, Dumas và một người bạn là nhà biên kịch đến nhà hát lớn để xem kịch. Đúng hôm đó, nhà hát lại diễn một vở bi kịch do chính người bạn này biên soạn...

Bàn tay mẹ

Bình yêu nhất là đôi bàn tay mẹ. Tay mẹ không trắng đâu. Bàn tay mẹ rám nắng, các ngón tay gầy gầy, xương xương. Bình rất thích áp hai bàn tay của mẹ vào má. Hai bàn tay xoa vào má cứ ram ráp nhưng không hiểu sao Bình rất thích.

Con cừu đen kêu be be

Ngày xửa ngày xưa, có một con cừu đen sống trong một ngôi nhà nhỏ. Cứ đến mùa xuân, con cừu đen lại tự cạo sạch lông của mình và đem ra chợ bán cho những người muốn làm quần áo ấm...