Người rộng lượng và kẻ keo kiệt

Ngày xửa ngày xưa, có hai người hàng xóm, một người thì khẳn khái, rộng lượng, còn một người thì keo kiệt, bủn xỉn. Một lần, họ có việc phải cùng nhau ra ngoài, tới giờ ăn tối, kẻ keo kiệt nói:

– Ôi, thật là xui xẻo! Tôi không mở được túi đựng bánh!

Người hàng xóm rộng lượng đáp:

– Thôi không sao đâu! Anh hãy ăn bánh của tôi này!

Hai người ăn hết bánh rồi nằm xuống ngủ. Buổi sáng, kẻ keo kiệt tỉnh dậy trước, hắn thầm nghĩ: "Hôm qua ăn hết bánh của hàng xóm rồi, hôm nay sẽ đến lượt ăn bánh của mình. Tại sao lại phải mang bánh của mình ra cho hàng xóm ăn cơ chứ… Chi bằng ta cứ thu dọn đồ đạc, rồi một mình mình chuồn đi. Rồi một mình mình sẽ ăn bánh mà thôi!"

Thế là kẻ keo kiệt lẳng lặng bỏ đi. Khi người hàng xóm rộng lượng thức dậy thì phát hiện ra tên hàng xóm keo kiệt đã bỏ đi rồi, anh ta đành phải ôm bụng đói đi một mình.

Buổi tối hôm ấy, khi anh đi qua một khu rừng lớn, thì nhìn thây một căn nhà lá. Anh ta đẩy cử, bước vào, phát hiện ra trên bàn có một chiếc bánh mì. Sau khi cắt một miếng để ăn, anh nằm ngủ dưới gầm ghế. Một lúc sau, một con Gấu chó, một con Cáo và một con Chuột đi vào. Chúng cùng nhau ngồi trên ghế. Chuột nói:

– Các cậu có biết không, sau bếp lò treo một túi tiền! Tớ vừa nằm lên bếp thì nghe thấy tiếng đồng xu leng keng!

Cáo nói:

– Thế đã là cái gì! Các cậu có biết không!? Dưới cây sồi phía sau căn nhà này này, có chôn một cục bạc to bằng đầu dê đấy! Có người đã từng đào xới ở đấy nhưng không tìm thấy gì cả!

Gấu chó thì nói:

– Điều đó thì cũng chẳng có gì to tát đâu! Các cậu có biết không!? Bên đường phía sau căn nhà lá, có chôn một tảng vàng to bằng đầu ngựa đấy! Có người đã từng đào xới ở đó nhưng không thể tìm thấy!

Sau đó, Gấu chó đứng dậy, chia bánh mì thành 3 phần. Các con vật ăn xong, liền đi ngủ. Người rộng lượng nằm dưới ghế đã nghe hết câu chuyện của chúng.

Buổi sáng, đợi các con vật đã rời nhà, anh liền ra sau bếp lò, lấy túi tiền, đào được cục bạc to bằng đầu dê ở dưới gốc cây sồi sau nhà, đi thêm vào bước, đến bên kia đường thì đào được tảng vàng, to bằng đầu một con ngựa. Sau đó anh mang những thứ ấy về nhà. Kẻ keo kiệt vừa nghe tin người hàng xóm rộng lượng phát tài. Lập tức, chạy sang nghe ngóng, người hàng xóm rộng lượng, kể lại toàn bộ sự tình cho anh ta nghe. Kẻ keo kiệt vội vã chạy đến căn nhà lá nhỏ trong rừng. Hắn vừa vào nhà cũng nhìn thấy trên bàn có một chiếc bánh mì rất to, liền ăn hết sạch, sẵn tính keo kiệt nên hắn ăn hết cả chỗ bánh vụn còn sót lại rồi mới nằm dưới gầm ghế.

Một lúc sau, Gấu chó, Cáo và Chuột vào nhà. Chúng ngồi xuống ghế, Gấu chó nói:

– Các cậu có biết không?! Cục bạc to bằng đầu dê ấy đã bị người ta đào đi mất rồi!

Cáo nói:

– Thế đã là cái gì! Các cậu có biết không?! Tảng vàng to bằng đầu ngựa cũng bị mang đi rồi đấy!

Chuột nghe thấy vậy liền leo lên bếp lò, xem xét một hồi rồi kêu chít chít:

– Thế thì có là gì? Cac cậu co biết không? Có người mang túi bạc kia đi rồi! Chắc chắn là có người ở đây nghe lén chúng ta nói chuyện!"

Sau đó, Gấu chó đứng dậy định chia bánh mì để ăn thì không thấy bánh mì đâu. Nó gầm lên:

– Ai đã ăn bánh mì của bọn ta rồi! Mau lên! Chuột cậu đi tìm xem có phải có người đã trốn ở chỗ của chúng ta không?

Chuột xem xét quanh nhà, cuối cùng thì tìm thấy kẻ keo kiệt dưới gầm ghế. Chúng lôi hắn ra, đánh cho một trận rồi đuổi đi. Thật đáng đời kẻ keo kiệt, ích kỉ và khôn lỏi!

 

Ý nghĩa

Những người ích kỉ tham lam sẽ không nhận được kết cục tốt đẹp.

Làm Pla-ti-ni đến cùng

Hưng và Trang là hai anh em nhưng trông suýt soát nhau, vì Hưng hơn Trang có một tuổi. Hai anh em cũng rất mê bóng đá. Các buổi tường thuật bóng đá trên truyền hình, hai anh em không bỏ qua một buổi nào.

Cuộc phiêu lưu của viên kim cương

Một lần, bác sĩ Oát-xơn đến nhà Sơ-lốc Hôm. Vị thám tử lừng danh đang ngồi đăm chiêu bên một cái mũ sờn cũ và một chiếc kính lúp.

Thầy giáo dạy vẽ

Tôi muốn kể với các em về thầy giáo dạy vẽ của tôi. Thầy dạy chúng tôi cách đây đã mười bảy năm, khi đó chúng tôi mới học lớp 5, mà thầy thì mái tóc đã bạc phơ…

Lạc đàn

Nhà Kiến ở ven sông, sâu trong một hẻm đá. Thật đông và vui. Hằng ngày, theo chân Kiến chúa, cả đàn rời tổ từ sáng sớm để tìm kiếm thức ăn. Dòng họ Kiến sống vốn có kỉ luật nên đi đâu cũng thành đàn thành lũ.

Lòng trung thực của một gã ăn mày đáng kính

Một ngày nọ, ông lão ăn xin gõ cửa một lâu đài tráng lệ. Ông nói với người quản gia: Vì tình yêu của Chúa, xin hãy bố thí cho kẻ nghèo này...

Lulu không chịu dậy

Ngày mai là một ngày rất quan trọng, ảo thuật gia nổi tiếng nhất thị trấn Xoài sẽ tặng cho mỗi bạn nhỏ trong thị trấn một món quà rất thú vị. Nhưng, ảo thuật gia cũng nói rằng, chỉ bạn nào đến sân nhà hát trước bảy giờ thì mới được nhận quà...

Con chim nhỏ

Seryozha (Xi-ri-ô-gia) mừng ngày sinh của mình. Em nhận được bao nhiêu là đồ chơi: chó sói, ngựa, tranh ảnh,… Nhưng thích nhất là chiếc lưới bẫy chim của người anh họ gửi cho.

Điều không tính trước

Tôi chuẩn bị đánh nhau. Thoạt đầu tôi định lấy con dao của mẹ tôi làm vũ khí, nhưng khi sờ đến cái lưỡi thép to bản và mát lạnh của nó, tôi đâm ra sờ sợ làm sao! Con dao này mà vung lên một phát là địch thủ ngã như chơi.

Bảo vệ như thế là rất tốt

Đơn vị bảo vệ Bác Hồ ở chiến khu có thêm một chiến sĩ mới. Đó là Lí Phúc Nha, người dân tộc Sán Chỉ.