Sáo, Sẻ và Chích Bông

Tổ chim

Từ thuở xa xưa, Sáo, Sẻ và Chích Bông cùng sống chung với nhau trong một khu vườn. Ba loài chim này thường cùng nhau đi, cùng đến và cùng làm ăn sinh sống với nhau. Đấy cùng là ba loài chim ở đâu cũng gặp vì chúng luôn luôn quấn quít với người. Nhìn vóc dáng và dõi theo tính nết, Chích Bông hiền lành, nhỏ bé và yếu ớt hơn cả.

Trông kìa anh Sáo: tới đâu, Sáo cũng tung tăng, mải mê bắt mồi. Bụng no rồi, Sáo nhảy nhót lên lưng Trâu, hót vang. Trâu mến chàng Sáo vui tính, thích bắt ve, bắt ruồi hộ Trâu. Sáo là anh bạn chưa thấy bóng đã nghe tiếng. Chẳng mấy ai trông thấy Sáo buồn. Sáo ít lo nghĩ đến mức chỉ khi nào mặt trời lặn, mới nhớ ra là cần phải đi ngủ. Đêm đêm, Sáo đậu lẫn vào trong ngọn cây cao, đánh một giấc ngon lành. Sáng hôm sau, mở mắt ra, Sáo lại hót vang.

Ấy là Sáo.

Còn Sẻ, chị Sẻ nào cũng se sẻ xập xè trong sân, vườn nhà và chao chát trên mái ngói, mái rạ. Sẻ rất chịu khó kiếm ăn, chăm nhặt từng hạt rơi hạt rụng. Có khi Sẻ rúc cả vào ruộng lúa chưa gặt mà kiếm ăn. Tắt nắng, gặp đâu Sẻ ẩn đấy. Khi gốc rạ, lúc chân đống rơm. Tiện hơn thì tọt thu lu ngay đầu ống tre thòi ra ở mái nhà, mái bếp. Thế là giấc “khò” đến chẳng cần phải nghĩ ngợi gì cả.

Còn Chích Bông?

Chích lích tích vừa tìm bắt sâu bọ cho cây cối, vừa để ý khu vực nghỉ ngơi của mình. Nhác thấy túm bông rơi, chích nhặt. Gặp chiếc lông nhỏ, cọng rơm xơ, Chích tha về. Biết mình sức yếu, Chích chăm chỉ, chịu khó lượm lặt dần…

Tới chốn nào, Sáo cũng vượt lên trước, Sẻ cũng vút bay đi. Chỉ có Chích là lích tích, nhỏ nhẹ, quyến luyến bịn rịn với cây cành lâu nhất. Chích cẩn thận chọn nơi kín đáo, thoáng mát, đặt vào đó những sợi tơ, cọng rơm xơ mềm mại….

Tới mùa sinh nở và khi gió rét tràn về…

Sáo vội tìm những tổ chim, tổ cò bỏ trống. Có khi đấy là cái tổ của người bẫy Sáo.

Sẻ liền biến ngay ống tre, tay đòn, kẻ hở, chân đống rơm làm …nhà Sẻ.

Cũng lúc bấy giờ, chỉ có Chích là ung dung, đàng hoàng nhất. Trên cành cây, một chiếc tổ tròn ấm áp, xinh xắn đã là nhà của Chích. Nhìn chiếc tổ nhỏ này, ai cũng thấy mến yêu…

Vì thế cho nên Sáo và Sẻ là hai loài chim hay gặp tai nạn và bị bắt nhiều nhất.

Bí quyết của Balzac

Balzac là nhà văn nổi tiếng của nước Pháp sống ở thế kỉ XIX. Những tác phẩm của ông khắc họa một cách chân thực cuộc sống của từ tầng lớp vương công quý tộc đến những người dân thường nghèo khổ...

Quạ và đàn bồ câu

Quạ thấy đàn bồ câu được nuôi ăn đầy đủ, không phải đi kiếm thức ăn, không phải ăn xác thối, nó bôi trắng lông mình rồi bay vào chuồng bồ câu.

Hạt mầm thần kỳ

Hôm nay là ngày cuối tuần, nhưng cả bố và mẹ đều phải đi làm nên An Đông phải ở nhà một mình. Trước khi đi, bố mẹ dặn - Con ở nhà chơi ngoan nhé, đừng nghịch đồ đạc linh tinh, không cẩn thận là sẽ gặp nguy hiểm đấy...

Tôi lại có gia đình

Câu chuyện kể về cuộc đời lưu lạc của chú bé Rê-mi. Bị bắt cóc và vứt ra lề đường từ lúc mới sinh, Rê-mi được một gia đình nghèo nuôi, rồi được chủ một gánh xiếc rong là cụ Vi-ta-li dìu dắt nên người.

Nhà bác học không ngừng học

Đác – uyn là nhà bác học nổi tiếng trên thế giới. Ông còn rất ham học. Vào một đêm giá lạnh, mọi người đã say ngủ. Con ông chợt thức giấc và thấy phòng cha vẫn còn sáng ánh đèn.

Sẻ non và diều giấy

Sẻ non đang sập sè bay lượn. Vừa được bố mẹ cho “ra riêng” dăm hôm, sẻ ta nhìn thế giới thấy cái gì cũng đẹp, cũng lạ. Trời xanh này. Nắng vàng này. Bên dưới là cánh đồng mênh mông, rập rờn biển lúa chín vàng.

Trần Quốc Toản ra quân

Sáng hôm ấy, Trần Quốc Toản dậy sớm từ biệt mẹ già: Con đi phen này thề sống chết với giặc. Bao giờ đất nước được yên, con mới trở về…

Viên gạch sợ lửa

Đã lâu lắm rồi, chẳng ai nhớ nơi ấy là đâu nữa, có một cái lò nung gạch đứng giữa cánh đồng lúa, trông như một tòa thành cổ kính.

Bác rất thương loài vật

Lúc ở chiến khu, Bác Hồ nuôi một con chó, một con mèo và một con khỉ. Thông thường thì ba loài đó vốn chẳng ưa nhau. Không biết Bác dạy thế nào mà chúng lại quấn quýt nhau, thường đùa giỡn, không trêu chọc nhau bao giờ.