Sáo, Sẻ và Chích Bông

Tổ chim

Từ thuở xa xưa, Sáo, Sẻ và Chích Bông cùng sống chung với nhau trong một khu vườn. Ba loài chim này thường cùng nhau đi, cùng đến và cùng làm ăn sinh sống với nhau. Đấy cùng là ba loài chim ở đâu cũng gặp vì chúng luôn luôn quấn quít với người. Nhìn vóc dáng và dõi theo tính nết, Chích Bông hiền lành, nhỏ bé và yếu ớt hơn cả.

Trông kìa anh Sáo: tới đâu, Sáo cũng tung tăng, mải mê bắt mồi. Bụng no rồi, Sáo nhảy nhót lên lưng Trâu, hót vang. Trâu mến chàng Sáo vui tính, thích bắt ve, bắt ruồi hộ Trâu. Sáo là anh bạn chưa thấy bóng đã nghe tiếng. Chẳng mấy ai trông thấy Sáo buồn. Sáo ít lo nghĩ đến mức chỉ khi nào mặt trời lặn, mới nhớ ra là cần phải đi ngủ. Đêm đêm, Sáo đậu lẫn vào trong ngọn cây cao, đánh một giấc ngon lành. Sáng hôm sau, mở mắt ra, Sáo lại hót vang.

Ấy là Sáo.

Còn Sẻ, chị Sẻ nào cũng se sẻ xập xè trong sân, vườn nhà và chao chát trên mái ngói, mái rạ. Sẻ rất chịu khó kiếm ăn, chăm nhặt từng hạt rơi hạt rụng. Có khi Sẻ rúc cả vào ruộng lúa chưa gặt mà kiếm ăn. Tắt nắng, gặp đâu Sẻ ẩn đấy. Khi gốc rạ, lúc chân đống rơm. Tiện hơn thì tọt thu lu ngay đầu ống tre thòi ra ở mái nhà, mái bếp. Thế là giấc “khò” đến chẳng cần phải nghĩ ngợi gì cả.

Còn Chích Bông?

Chích lích tích vừa tìm bắt sâu bọ cho cây cối, vừa để ý khu vực nghỉ ngơi của mình. Nhác thấy túm bông rơi, chích nhặt. Gặp chiếc lông nhỏ, cọng rơm xơ, Chích tha về. Biết mình sức yếu, Chích chăm chỉ, chịu khó lượm lặt dần…

Tới chốn nào, Sáo cũng vượt lên trước, Sẻ cũng vút bay đi. Chỉ có Chích là lích tích, nhỏ nhẹ, quyến luyến bịn rịn với cây cành lâu nhất. Chích cẩn thận chọn nơi kín đáo, thoáng mát, đặt vào đó những sợi tơ, cọng rơm xơ mềm mại….

Tới mùa sinh nở và khi gió rét tràn về…

Sáo vội tìm những tổ chim, tổ cò bỏ trống. Có khi đấy là cái tổ của người bẫy Sáo.

Sẻ liền biến ngay ống tre, tay đòn, kẻ hở, chân đống rơm làm …nhà Sẻ.

Cũng lúc bấy giờ, chỉ có Chích là ung dung, đàng hoàng nhất. Trên cành cây, một chiếc tổ tròn ấm áp, xinh xắn đã là nhà của Chích. Nhìn chiếc tổ nhỏ này, ai cũng thấy mến yêu…

Vì thế cho nên Sáo và Sẻ là hai loài chim hay gặp tai nạn và bị bắt nhiều nhất.

Cá Rô Ron không vâng lời mẹ

Con người có cái cần câu. Đầu cần câu buộc sợi dây cước. Đầu sợi dây cước buộc lưỡi câu. Lưỡi câu mắc con mồi ngon, thả xuống nước. Con cá nào tham mồi đớp phải, người ta giật lên là chết...

Que diêm tự cháy

Chúng ta đã biết người nguyên thủy từng đập đá lấy lửa, từng truyền giữ lửa như báu vật. Và thực tế “thần lửa” luôn luôn được mọi người tôn thờ.

Lợn con sạch lắm rồi

Trong khu rừng nọ có nhiều bạn nhỏ sinh sống: Gấu Con, Thỏ Con, Khỉ Con, Dê Con, Cún Con và Lợn Con...

Hội thề Đông Quan

Năm 1427, sau hàng loạt chiến thắng, nghĩa quân Lam Sơn tiến về thành Đông Quan (Hà Nội ngày nay). Tướng giặc Vương Thông đóng chặt cửa thành chờ cứu viện.

Tuyệt chiêu của chuột

Mèo Hoa bắt chuột rất giỏi, ngày nào nó cũng bắt được một vài con chuột. Nhìn thấy cư dân của mình sắp bị mèo bắt ăn thịt hết, Quốc vương Chuột cảm thấy rất lo lắng. Nó gọi những con chuột còn lại trong bầy đến và mở một cuộc họp khẩn cấp...

Bữa tiệc trong rừng

Mùa thu đã về, bầu trời trong vắt, không một gợn mây. Không khí trong sạch, thơm ngát mùi hoa dại. Các con vật và chim muông trong rừng vui hẳn lên. Chúng rủ nhau mở hội mừng mùa quả chín.

Chú sóc thông minh

Trên cành cao, một chú Sóc đang vui vẻ nhảy nhót. Dưới đất, có con Sói đang đi tìm bữa điểm tâm. Nhìn thấy Sóc, Sói nghĩ cách để ăn thịt Sóc, bèn nói: Chúc buổi sáng tốt lành!

Rùa và Hươu

Rùa vốn chậm chạp nhất trong các loài chim thú. Nó biết phận mình nên chẳng khi nào tỏ ra kiêu ngạo. Trái lại, nó rất khiêm nhường. 

Hạt cườm tham ăn

Có một chị chim vành khuyên đẻ được tám trứng, ấp nở ra tám vành khuyên con. Ngày ngày chim mẹ đi kiếm mồi về để nuôi con. Khi chúng mới nở, chim mẹ phải mớm cho từng con một.