Con chim nhỏ

Seryozha (Xi-ri-ô-gia) mừng ngày sinh của mình. Em nhận được bao nhiêu là đồ chơi: chó sói, ngựa, tranh ảnh,… Nhưng thích nhất là chiếc lưới bẫy chim của người anh họ gửi cho. Chiếc lưới ấy như thế này: ngoài cửa lưới có miếng gỗ nhỏ, rắc thức ăn lên đó rồi để ngoài sân. Hễ chim đậu vào môt thóc là miếng gỗ bật lên, lưới khép chặt lại. Seryozha mừng quá, chạy lại khoe với mẹ. Mẹ nói:

– Thứ đồ chơi ấy không tốt. Con bắt chim để làm gì? Con hành hạ chúng để làm gì?

Seryozha trả lời mẹ:

– Con sẽ nhốt chim vào lồng. Con sẽ nuôi cho chim hót.

Seryozha lấy thóc rắc lên miếng gỗ nhỏ rồi đem lưới đặt ngoài vườn. Seryozha đứng chờ, chờ mãi, chờ cho chim bay tới. Nhưng chim sợ không bay vào lưới. Seryozha để lưới đấy đi ăn trưa. Sau bữa ăn, em chạy ra nìn thì thấy lưới đã sập, một chon chim nhỏ đang giẫy giụa trong lưới. Seryozha mừng rỡ, bắt chim mang vào nhà.

– Mẹ ơi, mẹ xem này, con bắt được chim rồi, chắc là chim họa mi mẹ ạ. Úi dà, tim nó đập thình thình.

Mẹ bảo:

– Đấy là chim bạch yến. Đừng làm tội nó con ạ. Tốt hơn là con thả nó ra.

Seryozha thưa lại mẹ:

– Mẹ yên trí, con sẽ cho nó ăn, cho nó uống, con sẽ chăm sóc nó.

Seryozha nhốt chim vào lồng và trong hai ngày rắc thóc cho chim, thay nước, rửa lồng,… Đến ngày thứ ba thì cậu bé quên mất chim và không thay nước.

Mẹ bảo:

– Đấy, con quên chim rồi. Cứ thả nó ra là hơn.

Seryozha lại nói:

– Không, con sẽ không quên nữa. Con đi thay nước và rửa lồng ngay bây giờ.

Seryozha cho tay vào lồng để lau chùi. Chim bạch yến sợ hãi, cuống cuồng đập nhảy khắp lồng. Seryozha dọn sạch lồng xong, bỏ đi lấy nước. Mẹ trông thấy cậu bé quên đóng cửa lồng, vội gọi nhắc:

– Con không đóng lồng, chim bay mất và coi chừng nó chết đấy.

Mẹ chưa nói dứt lời thì chim bạch yến đã trông thấy cửa lồng. Nó xòe đôi cánh vội vã bay ra định phóng qua cửa sổ, nhưng chim không nhìn thấy cửa kính nên đập đầu vào kính ngã lăn xuống mép cửa.

Seryozha vội chạy đến vồ lấy chim đem nhốt vào lồng. Bạch yến còn sống nhưng nằm xệp xuống, rã cánh và thở mệt nhọc. Seryozha nhìn chim rồi phát khóc:

– Mẹ ơi, con làm thế nào bây giờ, hở mẹ?

Mẹ lắc đầu đáp:

– Bây giờ thì chẳng làm thế nào được nữa!

Suốt ngày, Seryozha không rời chiếc lồng chim. Em ngồi nhìn con chim nhỏ. Con chim vẫn nằm xệp, thở dồn dập nặng nề. Khi Seryozha đi ngủ chim vẫn còn sống. Cậu bé mãi không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, Seryozha lại hình dung con chim bạch yến nằm ngửa, chân duỗi thẳng cứng đờ.

Từ đấy, Seryozha không bao giờ bắt chim nữa.

Chiếc bàn kỳ diệu

Trong một khu rừng nọ, có rất nhiều loài động vật và thực vật đáng yêu cùng nhau sinh sống. Một hôm, trời vừa tạnh mưa, Thỏ trắng liền tung tăng chạy vào rừng để hái hoa. A, nó phát hiện một cây nấm rất to mọc dưới gốc cây dương cổ thụ...

Trăng nay chớ có xem thường

Lê Thánh Tông (1441 – 1497) là một vị vua có nhiều công lao phát triển kinh tế, văn hoá, mở mang đất nước. Nhà vua lập ra Hội Tao đàn để khuyến khích sáng tác thơ văn bằng tiếng Việt.

Một phát minh nho nhỏ

Ma-ri-a là một cô bé rất thích quan sát. Một hôm, trong phòng khách, cô bé nhận thấy mỗi lần gia nhân bưng trà lên, bát đựng trà thoạt đầu rất dễ trượt trong đĩa.

Trạng nguyên Nguyễn Kỳ

Nguyễn Kỳ thuở nhỏ có tên là Nguyễn Thời Lượng, người trấn Sơn Nam (nay thuộc huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên).

Vua Lê Đại Hành giữ nước

Tháng 7 năm Canh Thìn (980), đại quân Tống xâm lược Đại Cồ Việt. Vua Lê Đại Hành (tức Lê Hoàn) đã chỉ huy ba quân đánh giặc, đại thắng trên cả hai mặt trận thuỷ bộ, mở ra kỉ nguyên Đại Việt bách thắng.

Những cậu bé đầu trọc

Gia-sếch được phân vào lớp tôi hồi tháng mười. Hôm đầu đến lớp, nó nhìn quanh lớp một lượt để tìm một chỗ chưa có ai ngồi.

Vẫn chưa ngủ dậy

Dumas là nhà văn nổi tiếng người Pháp. Một buổi tối nọ, Dumas và một người bạn là nhà biên kịch đến nhà hát lớn để xem kịch. Đúng hôm đó, nhà hát lại diễn một vở bi kịch do chính người bạn này biên soạn...

Ếch mẹ may quần áo

Ếch mẹ ngồi bên bờ ao khóc thút thít, thì ra là những đứa con nhỏ của nó đã bị dòng nước cuốn đi mất rồi. Cóc mẹ nhìn thấy thế mới nói: Cô Ếch à, đừng khóc nữa, phải giữ gìn sức khỏe của mình nữa đấy...

Một giấc mơ

Có một cậu bé rất lười rửa mặt, tắm gội. Mẹ cậu rất buồn vì mỗi lần mẹ gọi ra rửa mặt hay gội đầu, tắm giặt là cậu lại đáp: “Con không rửa mặt đâu! Không tắm gội đâu!”.