Hai chú gấu tham ăn

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng rậm nọ chưa từng có ai đặt chân đến, có một con gấu mẹ và hai chú gấu con. Gấu mẹ đã già rồi, nhưng hàng ngày vẫn phải cặm cụi đi kiếm ăn về nuôi hai con của mình.

Thương mẹ vất vả, hai chú gấu con liền bảo:

– Mẹ ơi, chúng con giờ cũng đã lớn rồi. Ngày mai, mẹ cho phép anh em con ra ngoài, tự đi kiếm thức ăn nhé!

Thấy hai con đã có ý thức tự lập, gấu mẹ mừng lắm. Ôm hai anh em vào lòng và căn dặn rất nhiều thứ. Lần đầu hai con tự ra ngoài kiếm ăn, trong lòng gấu mẹ tuy có nhiều lo lắng, nhưng cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Sáng sớm hôm sau, hai anh em gấu chào mẹ ra đi. Dọc đường, chúng thấy rất nhiều điều lạ lẫm và thú vị mà ở nhà chưa từng biết đến. Từng đàn bớm xanh bướm đỏ dập dờn bay qua chọc ghẹo, ngay cả những bông hoa rực rỡ trong rừng cũng thi nhau tỏa hương thơm như mời gọi hai chú gấu nán lại cùng chơi.

Hai anh em mải mê khám phá thế giới và chơi đùa đến chiều. Khi bắt đầu thấm mệt, cơn đói ập đến cồn cào ruột gan. Bỗng chúng nhìn thấy một miếng pho mát to bên đường. Cả hai reo lên sung sướng.

Thế rồi hai chú gấu lao đến, cùng vồ vào miếng pho mát. Chúng định chia thành hai phần bằng nhau. Nhưng lòng tham nổi lên, hễ chú này định bẻ đôi ra thì chú kia lại giật lại vì sợ bị thiệt thòi nhận phần ít.

Hai anh em quên mất lời mẹ dặn, không ai chịu nhường ai. Lúc đầu còn nói nhẹ nhàng, sau bắt đầu đầu to tiếng và tranh giành nhau kịch liệt.

Đúng lúc ấy, có một con cáo già đi qua, nghe thấy tiếng ồn ào, nó liền đứng lại hỏi:

– Hai cậu có việc gì mà sao lại to tiếng với nhau thế?

Hai chú gấu tham ăn kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cáo nghe. Vốn bản tính gian xảo, sống lõi đời trong khu rừng này, cáo cười và nói:

– Tưởng chuyện gì to lớn. Hai cậu đưa đây, tôi chia giúp cho. Đảm bảo sẽ được hai phần đều nhau, không hơn không kém.

Hai anh em gấu nghe thế, reo lên đầy mừng rỡ:

– Hay quá! Thế nhờ bác chia hộ chúng cháu với ạ!

Cáo cầm trên tay miếng pho mát bẻ ra làm đôi. Nhưng nó cố ý bẻ ra làm hai phần to nhỏ rõ rệt. Gấu anh nhìn thấy, kêu lên:

– Phần này to hơn rồi bác ơi!

Cáo già gian xảo đáp lại:

– Không sao! Không sao! Tôi sửa lại một chút là sẽ đều ngay ấy mà!

Nói xong, cáo liền đưa phần pho mát to hơn lên miệng, ngoạm một miếng thật lớn và nhai ngấu nghiến. Miếng pho mát to lại trở thành phần nhỏ. Lần này, đến lượt gấu em kêu lên:

– Không phải! Chúng lại không bằng nhau rồi!

Cáo già liếm mép, nhìn hai chú gấu tham ăn, tỏ vẻ thông cảm:

– Đừng lo! Tôi chữa lại một chút là chúng sẽ đều ngay.

Thế là cáo lại há mồm ngoạm một miếng nữa thật to vào phần pho mát lớn hơn. Phần này lại trở thành miếng nhỏ.

Hai chú gấu thấy vậy, đồng thành thanh gào lên:

– Lại không đều! Hai phần lại không đều nhau rồi!

Cáo nhìn hai anh em an ủi:

– Được rồi! Tôi chỉ cần sửa một tí nữa thôi!

Cứ như thế, con cáo già gian xảo chén hết miếng này đến miếng khác, mặc hai anh em nhà gấu ngồi nhìn thèm nhỏ dãi. Sau mỗi miếng của cáo, các chú vẫn cứ mải tranh cãi xem phần chia đã được đều nhau hay chưa.

Khi đã chén no bụng, miếng pho mát to chỉ còn lại hai phần nhỏ tí, cáo mới chia đều và nói với hai anh em:

– Xong rồi nhé! Bây giờ thì chúng đã đều nhau rồi! Hai cậu ăn đi, nhớ đừng tranh nhau nữa đấy!

Nói xong, cáo cười khi khì rồi chuồn thẳng.

Hai chú gấu tham ăn tiu nghỉu nhận lấy phần của mình. Chẳng ai nói với ai câu nào, nhưng chắc chúng cũng đã nhận được bài học bởi tính tham lam không biết nhường nhịn nhau của mình.

Quả táo của Bác Hồ

Tháng 4-1946, với danh nghĩa là Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Bác Hồ sang Pháp để đàm phán với Chính phủ Pháp về những vấn đề có liên quan đến vận mệnh của đất nước.

Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu. Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: "Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc.

Con chim nhỏ

Seryozha (Xi-ri-ô-gia) mừng ngày sinh của mình. Em nhận được bao nhiêu là đồ chơi: chó sói, ngựa, tranh ảnh,… Nhưng thích nhất là chiếc lưới bẫy chim của người anh họ gửi cho.

Dẹp tình riêng vì nghĩa lớn

Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn (1232 – 1300) là một vị anh hùng dân tộc lỗi lạc. Ông được nhân dân tôn là Thánh (Đức Thánh Trần), đời đời thờ phụng không phải chỉ vì tài năng quân sự kiệt xuất và những chiến thắng lẫy lừng

Trên đường đến nhà lao

Bầu trời Côn Đảo trong buổi bình minh rất đẹp. Con đường từ Bến Đầm đến nhà lao uốn quanh bờ biển, men theo triền núi, bên trên là cây cối um tùm, bên dưới là sóng trắng vỗ bờ đá dựng.

Người con gái đỡ đầu của Bác Hồ

Vào một buổi sáng mùa thu năm 1990, trong đoàn người vào thăm nhà sàn Bác Hồ có hai cha con người Pháp. Đó là ông Ô-brắc và con gái ông, chị Ba-bét, người con gái đỡ đầu của Bác Hồ.

Chàng nô lệ An-rốc-cơ và sư tử

Một chàng nô lệ tên là An-rốc-cơ có một lần thoát khỏi tay chủ, bỏ trốn vào rừng sâu. Khi đang lang thang thì An-rốc-cơ bắt gặp một con sư tử đang nằm rên rỉ dưới gốc cây.

Chiếc đó cá

Trời đã xế chiều, Tiến tha thẩn ra bờ mương chơi. Thấy trong người nóng bức, nó nhảy tùm xuống mương tắm. Đang vùng vẫy, chợt nó thấy lấp ló có chiếc đó của ai be vào mép bờ...

Nhà bác học không ngừng học

Đác – uyn là nhà bác học nổi tiếng trên thế giới. Ông còn rất ham học. Vào một đêm giá lạnh, mọi người đã say ngủ. Con ông chợt thức giấc và thấy phòng cha vẫn còn sáng ánh đèn.