Thầy bói nông dân

QUỐC VƯƠNG BỊ MẤT MỘT CHIẾC NHẪN quý giá. Tìm hoài chẳng thấy, nhà vua liền ra thông báo: "Nếu thầy bói nào có thể bói ra chiếc nhẫn ở đâu thì người đó được hưởng vinh hoa phú quý".

Có người nông dân tên là Hameisila, một chữ chẳng biết, nghèo rớt mồng tơi, nghĩ ngợi: "Làm người xem bói khó lắm sao? Mình đi thử xem sao!"

Thế là bác ta tới vương quốc đó..

Quốc vương tin lời bác ta, để bác ta ở một mình trong một gian phòng để nghiên cứu. Do bác ta không biết chữ nên những chữ bác viết nguệc ngoạc trên giấy là những kí hiệu rất kì lạ, làm cho những người hầu nghĩ rằng bác ta thông tuệ lắm.

Những kẻ lấy trộm chiếc nhẫn chính là bọn người hầu đó. Chúng lo lắng, hốt hoảng cho rằng bác nông dân đang nghi ngờ chúng. Chúng to nhỏ với nhau bàn cách đề phòng.

Bác ta tuy là nông dân nhưng rất thông minh. Thấy vậy, bác ta đoán ngay bọn người hầu này hẳn biết chiếc nhẫn đó ở đâu.

Một hôm, khi những người hầu sắp bưng cơm trưa tới cho bác ta, bác liền chui vào núp dưới gầm giường. Đợi người hầu bước vào phòng, bác ta bèn hét to lên:

- Đây là một trong số đó!

Người hầu đó sợ quá, cuống lên bỏ chạy ra khỏi phòng.

Khi người hầu thứ hai bước vào phòng, lại nghe tiếng thét từ trong lòng đất phát ra:

- Đây là đứa thứ hai trong số đó!

Tiếp sau, khi người hầu thứ ba bước vào, là câu hét của bác ta:

- Đây là đứa thứ ba trong số đó!

Bọn người hầu bàn bạc với nhau:

- Chúng ta đã bị phát giác cả rồi! Nếu thầy bói cáo giác với nhà vua thì chúng ta hỏng cả đấy.

Thế là, chúng đến gặp bác nông dân, thừa nhận đã ăn trộm chiếc nhẫn và van vỉ:

- Xin tha cho chúng tôi!

Bác nông dân nói:

- Tôi không tố giác các anh. Có điều các anh phải làm theo những điều tôi nói. Phải đem chiếc nhẫn cho con gà trống ở ngoài sân kia nuốt vào diều của nó. Mọi việc còn lại là do tôi lo.

Ngày hôm sau, bác nông dân tới gặp Quốc vương nói rằng qua nghiên cứu đã biết nơi chiếc nhẫn bị rơi.

- Ở đâu? - Quốc vương nóng ruột, hỏi.

- Đã bị con gà trống nuốt vào diều!

Bác nông dân bắt con gà trống, mổ lấy ra từ trong diều của nó chiếc nhẫn quý.

Quốc vương tặng thưởng cho "thầy bói" nông dân rất nhiều vàng bạc châu báu, lại còn mở tiệc mừng rất lớn, mời tất cả các đại thần tham gia.

Bốn anh em tài giỏi

Ngày xưa, có một người đàn ông nghèo sinh được bốn người con trai...

Cây bút thần

Ngày xửa ngày xưa ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé rất thông minh tên là Mã Lương. Cha mẹ Mã Lương mất sớm, cậu phải sống cuộc sống côi cút một mình, hàng ngày vào rừng kiếm củi sống qua ngày...

Chú thợ may nhỏ thó can đảm

Vào một buổi sáng mùa hè đẹp trời, một chú thợ may bé nhỏ ngồi trên phản bên cửa sổ chăm chú khâu, trong lòng có vẻ khoan khoái lắm...

Cô bé bán diêm

Vào buổi đêm giáng sinh ngày ấy, bên ngoài trời những bông tuyết cứ triền miên rơi mãi mà không dừng, những cơn gió lạnh thấu xương lại tô điểm hơn cho cái ngày giáng sinh vô cùng đặc biệt trong năm, cái ngày mà chúa sinh ra đời…

Nàng công chúa ngủ trong rừng

Ngày xưa, có một ông vua và một bà hoàng hậu ngày nào cũng mong: "Ước gì mình có một đứa con nhỉ?." Nhưng ước hoài mà vua và hoàng hậu vẫn chưa có con...

Người da gấu

Xưa có một anh thanh niên đi lính, rất dũng cảm, luôn luôn xung phong đi dưới mũi tên hòn đạn. Trong thời chiến, mọi việc đều ổn, nhưng đến thời bình, anh bị thải hồi. Tên đại úy chỉ huy bảo anh tùy muốn đi đâu thì đi...

Cô bé Lọ Lem

Ngày xưa có một người đàn ông giàu có, vợ ông ta ốm nặng. Khi bà cảm thấy mình sắp gần đất xa trời, bà gọi người con gái duy nhất của mình lại bên giường và dặn dò...

Chó sói và bảy chú dê con

Ngày xửa ngày xưa, có một con dê cái già sinh được bảy chú dê con. Mẹ nào mà chả thương con, dê mẹ thương yêu đàn con của mình lắm. Một ngày kia, dê mẹ vào rừng kiếm thức ăn...

Hoàng tử ếch

Từ thời xa xưa lắm rồi, khi chuyện ước nguyện còn có hiệu nghiệm, một ông vua có mấy cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp cả...