Tiếng kêu cứu

Bác Gấu bứt quả trên cây, mấy người thợ săn tới. Đàn Gà Rừng, trước khi bay, còn “quác, quác, quác” báo hiệu, bác Gấu chạy thoát.

Ơn Gà Rừng cứu mạng, bác Gấu tìm đến kết bạn với cả đàn gà, bác bảo:

– Từ giờ, nếu bị kẻ nào bắt nạt, các bạn hãy cho tôi biết!

Một thời gian sau, đàn gà kêu đến hang Gấu mách Cáo hay rình bắt chúng. Gấu khuyên:

– Các bạn hãy đến kiếm ăn gần chỗ tôi. Cáo đến, tôi sẽ trừng trị.

Nghe theo lời người bạn lớn, ngày ngày, đàn gà rừng theo bác Gấu đi kiếm ăn, bác Gấu về hang ngủ (bác rất hay ngủ), đàn gà cũng về gần hang bác kiếm mồi.

Chiều nọ, bác Gấu đang ở trong hang bỗng nghe tiếng Gà kêu táo tác:

– Cáo đến! Cáo đến!

Bác Gấu đâm bổ ra:

– Đâu? Cáo đâu?

Làm gì có Cáo: mấy con gà tinh nghịch kêu đùa nhau làm bác Gấu lầm.

Lần khác, bác Gấu đang ngủ li bì bỗng nghe văng vẳng bên tai:

– Cáo tha Đại Bàng!

Bác Gấu khẽ cựa mình, lẩm bẩm “lại đùa “ rồi ngủ tiếp. Tiếng Gà ngoài hang vẫn vẳng tới:

– Bác Gấu ơi! Cáo tha Đại Bàng!

Trống đầu đàn phải bay vào hang kêu ầm ĩ, bác Gấu mới chạy ra. Cáo đã tha chú Gà Choai chạy mất hút rồi. Bác Gấu đau khổ kêu lên:

– Các cậu cứ la “cáo tha Đại Bàng”, ai mà biết được.

– Khổ quá – Gà Mái mẹ than thở – nó tự đặt tên là Đại Bàng, chúng tôi cũng quen gọi nó là Đại Bàng, thành ra hôm nay, chúng tôi kêu mãi, bác không ra!

Sau chuyện này, một loạt gà rừng mang tên Công, Hạc, Trĩ, Loan, Phượng, Ưng… đổi thành Đỏ, Đen, Nâu, Vàng, Vộc, Trụi… Tiếng “Cáo đến” không còn là tiếng đùa vui của đàn gà rừng nữa. Nhờ thế, đàn gà rừng đã an toàn.

Con cừu đen kêu be be

Ngày xửa ngày xưa, có một con cừu đen sống trong một ngôi nhà nhỏ. Cứ đến mùa xuân, con cừu đen lại tự cạo sạch lông của mình và đem ra chợ bán cho những người muốn làm quần áo ấm...

Cái hố bên đường

Có một bầy thú nhỏ sống cùng nhau trong khu rừng nọ. Ngày ngày chúng thường đi trên một con đường nhỏ rồi băng qua một ngã tư có chốt đèn giao thông để tới trường.

Bát chè sẻ đôi

Đồng chí liên lạc đưa công văn 10 giờ đêm mới đến. Bác gọi mang ra một bát, một thìa con. Rồi Bác đem bát chè đậu đen, đường phèn, mà anh em phục vụ vừa mang lên, xẻ một nửa cho đồng chí liên lạc.

Một người chính trực

Tô Hiến Thành làm quan triều Lý, nổi tiếng là người chính trực. Năm 1175, vua Lý Anh Tông mất, di chiếu cho Tô Hiến Thành phò thái tử Long Cán, con bà thái hậu họ Đỗ, lên ngôi.

Ngựa Trắng không nghe lời mẹ

Có một chú Ngựa Trắng lúc nào cũng muốn làm trái với những điều đã được dặn.

Người thầy của tuổi thơ

Hồi mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Một hôm, mẹ mang về cho tôi một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu.

Một trí khôn hơn trăm trí khôn

Một buổi sáng trời quang mây tạnh, đôi bạn dạo chơi trên đồng cỏ. Chúng đi sóng đôi với nhau, nhởn nhơ ngắm trời ngắm đất. Ánh mặt trời chiếu trên thảm cỏ non làm cho những giọt sương long lanh như những hạt ngọc...

Nguyên phi Ỷ Lan

Sử chép rằng vua Lý Thánh Tông đã ngoài 40 tuổi nhưng chưa sinh được hoàng tử, lấy làm lo lắng lắm, bèn đi cầu tự ở khắp nơi. Lần ấy, vua về thăm chùa ở Thổ Lỗi (nay thuộc huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội).

Chuyến đi xa của chú chuột nhỏ

Một buổi sáng, chú chuột nhỏ lên đường đi du lịch. Chuột bà nướng cho cháu rất nhiều bánh để ăn đường và tiễn cháu đến cửa hang. Nhưng ngay buổi chiều hôm đó, chú chuột trở về.