Điều ước sao băng

Rạp xiếc tối nay đông nghịt người. Xen giữa xiếc thú và đu bay có một màn ảo thuật. Người diễn trò không phải một chàng trai thắt nơ đen, miệng luôn luôn mỉm cười bí hiểm mà là một ông già. Đó là một diễn viên nghèo, đã bỏ nghề từ lâu vì tuổi tác. Ông chủ rạp nê tình cho cụ được trình diễn năm phút đê lấp chỗ trông giữa hai màn xiếc.

Ông lão khoác chiếc áo choàng đen đã cũ, ngực có hình âm dương bát quái may theo kiêu pháp sư. Đồ nghề là một chiếc thùng chứa nhũng tờ giây to bằng tờ năm ngàn xen lẫn bôn tờ năm ngàn thật. Tối nay ông sẽ diễn trò biến giấy thành tiền.

Ông lão lấp ló nơi cánh gà, cảm thấy vô cùng hồi hộp. Trước đây, ông đã diễn trò hàng ngàn lần, ánh đèn rực rỡ của sân khấu không xa lạ gì với ông. Sao đêm nay ông thấy sợ. Ông sợ thất bại. Vừa lúc đó, có người đây nhẹ vào lưng ông.

Ông lão vụt thấy mình đã đứng giữa nguồn sáng chói loà. Âm nhạc rộn rã khiến cảm hứng nghệ sĩ trong ông trào dâng xua tan mọi lo âu, sợ hãi. Chỗ này chính là vị trí của ông, một người diễn trò ảo thuật đã từng làm nức lòng khán giả mỗi khi xuất hiện. Trong chiếc mũ tí hon, với đôi bàn tay nhanh nhẹn, khéo léo như của thầy phù thuỷ, ông đã từng lôi ra hàng tá chim bồ câu, khăn lụa và bộ bài tây 52 con nhảy múa thuần thục như những vũ công… Nhưng đêm nay, sao thế nhỉ ? Ông lão giật mình hoảng hốt. Đêm nay, đôi bàn tay với những ngón phù đỏ vì bệnh tê thấp kinh niên không còn tuân theo sự điều khiên của ông. Chúng cứng dơ như gỗ và vụng về đến nỗi ông lão không thê nào trưng ra được mấy tờ giấy bạc để trong xấp tiền giả đang bay lả tả như bươm bướm. Ông lão đứng chết lặng trên sàn diễn, nước mắt giàn giụa. Thế là hết. Ông thẫn thờ bước xuống sân khấu, lủi thủi ra về. Mệt và buồn, ông ngồi xuống bên đường, lưng tựa vào một gốc cây.

Ông lão thiu thiu ngủ, không ngờ có hai chú bé đi xem xiếc về đã nhận ra ông. Cậu em ái ngại giật áo cậu anh: “Tội nghiệp ông lão quá !”.

Giữa màn đêm lúc ấy bỗng có một ngôi sao vụt sáng, rạch ngang bầu trời như một nhát kiếm chói loà. Cậu em bảo anh:

– Em nghe nói khi thấy sao đổi ngôi, mình ước điều gì thì nói lên, điều ước ấy thế nào cũng nghiệm.

– Thế em muôn ước gì?

Nhớ đến ông lão diễn trò đang ủ rũ bên đường, cậu em thủ thỉ:

– Ước gì… giấy trong thùng của ông lão biến thành tiền thật.

Cậu anh nắm tay em cảm động:

– À, anh bảo này…

– Gì ạ?

Không hiếu sao cậu anh đâm ra lúng túng:

– À… à… không có gì. Anh chỉ nghĩ… ông cụ chắc cần tiền lắm.

Trong trí óc non nớt của cậu bỗng hiện lên hình ảnh con lợn đất giữ tiền tiết kiệm cậu đê dành từ một năm nay trong góc tủ. Cậu muôn dành cho ông lão và cả em mình một niềm vui bất ngờ.

Sáng hôm sau, ông lão diễn trò bừng tỉnh sau một giác ngủ nặng nề. Ông chậm chạp đứng lên, nhặt cái thùng và vô cùng kinh ngạc : cái thùng vốn đầy những mâu giấy bây giờ toàn là tiền thật.

Điều ước sao băng của cậu bé giàu lòng trắc ẩn đã thành sự thật.

Nàng tiên mưa

Hôm nay, Vịt con được mẹ cho ra sông tắm mát. Vịt con thích lắm. Những hạt nước bé xíu tinh nghịch rủ nhau trèo lên lưng, lên đầu Vịt con rồi lại lăn xuống mặt nước.

Cá đi ăn thề

Cứ khi mưa mới về thì có từng đàn cá đi chơi. Người ta bảo mưa mới xuống là hội, là tết của họ nhà cá.

Tai ai thính nhất?

Chim Họa Mi bèn lấy một chiếc lá sen to buộc chặt đôi tai của Thỏ lại. Rồi Họa Mi lấy một lá mía buộc chặt vào đầu Rắn, và lấy một lá cỏ buộc đầu Châu Chấu...

Người con gái hiếu thảo

Một bà mẹ sinh được bảy cô con gái. Một dạo bà đi thăm cậu con trại ở xa. Một tuần lễ sau, bà trở về nhà. Mới bước chân vào nhà, bà đã nghe các con gái lần lượt nói lên nỗi mong nhớ của mình...

Cò và vạc

Cò và Vạc là hai anh em, nhưng tính nết rất khác nhau. Cò thì ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập, sách vở sạch sẽ luôn luôn được thầy yêu bạn mến. Còn Vạc thì lười biếng, suốt ngày chỉ nằm ngủ. Cò bảo mãi, Vạc chẳng nghe.

Điền thanh và Cỏ gừng

Vào một ngày mưa kia, ở giữa hai luống khoai lang mọc lên từng khóm cây lăn tăn, xanh rờn...

Nhím con và ngôi nhà bí đỏ

Sau cơn mưa, Nhím con phát hiện trên bãi cỏ có một quả bí đỏ to ơi là to. Nó đi vòng quanh quả bí và sung sướng cười phá lên, “Cuối cùng mình cũng có nhà mới rồi!” Thế rồi Nhím con đẩy quả bí đỏ đến dưới một gốc cây...

Đôi dép

Hai chiếc dép là đôi bạn chơi với nhau rất thân. Không biết chúng chơi chung từ bao giờ, chỉ biết từ rất lâu, lâu lắm rồi. 

Ra đi từ bến Nhà Rồng

Mười lăm tuổi, cậu thiếu niên Nguyễn Tất Thành đã sớm biết và rất đau xót trước cảnh thống khổ của nhân dân. Lúc bấy giờ, anh đã có chí đánh đuổi thực dân Pháp, giải phóng đồng bào.