Đốt cháy đồng lúa chín

Ngày xưa có một cụ già sống trên một ngọn núi cao ở Nhật Bản. Chung quanh nhà cụ, ruộng nương bằng phẳng và phì nhiêu. Ruộng nương đó thuộc về cư dân của một làng nhỏ dưới chân núi dọc ven biển. Bãi biển chỉ tạm đủ chỗ để dựng nhà, nên những người nông dân nghèo phải làm ruộng trên sườn núi và thu hoạch được khá nhiều hoa màu. Hằng ngày, cụ già và đứa cháu thường nhìn thấy họ đi lại trên con đường làng hẹp, quanh những ngôi nhà nhỏ bé của họ. Chú bé thích ruộng nương bởi chú hiểu rằng ruộng nương cung cấp cái ăn cho chú. Khi nào chú cũng sẵn sàng giúp ông đóng hoặc mở các máng tưới nước hay xua đuổi chim chóc thường đến phá hoại mùa màng.

Một hôm, lúa đã sắp chín, những bông lúa vàng đung đưa dưới ánh mặt trời. Ông cụ đứng trước nhà nhìn về phía chân trời bỗng thấy một cái gì rất lạ. Cái gì như một đám mây lớn dựng lên, như mặt biên dâng cao lên tận trời. Cụ già lấy bàn tay che mắt chăm chú nhìn rồi ngoảnh về phía nhà:

– Y-von ! Y-von ! Lấy một mồi lửa mang ra đây!

Chú bé Y-von không hiểu cụ muốn lấy lửa làm gì nhưng có thói quen vâng lời, chú vẫn chạy đi lây một mồi lửa. Cụ già cũng đã lây được một mồi khác và chạy đến thửa ruộng gần nhát. Y-von ngạc nhiên, chạy theo. Và kinh hoàng làm sao khi chú thây ông mình ném thanh củi đang cháy vào ruộng lúa.

– Ô !… Ông ơi ! Ông làm gì vậy ?

– Mau ! Mau ! Vứt cái mồi lửa của cháu ra ! Nổi lửa lên !

Y-von tưởng người ông thân yêu của chú đã mất trí nên bật khóc nức nở. Nhưng chú bé vẫn vâng lời, vừa khóc vừa ném mồi lửa vào giữa ruộng lúa. Lửa bốc lên, khói bay mù mịt. Lửa lan ra, thiêu sạch đồng lúa chín.

Nông dân dưới chân núi thấy vậy, kêu lên hãi hùng. Họ hối hả chạy lên theo cọn đường mòn khúc khuỷu. Không ai ở lại nhà. Các bà mẹ cũng bồng con vội vã theo lên.

Đến cánh đồng, thấy rúộng nương bị thiêu trụi, họ thét lên ghê rợn:

– Ai gây ra sự thể này? Đầu đuôi thế nào?…

– Chính tôi đã nổi lửa – Cụ già dõng dạc nói.

Y-von thút thít: “Ông cháu đã nổi lửa đấy!”

Dân làng vây quanh họ, giơ nắm đấm ra:

– Tại sao? Tại sao?

Cụ già quay lại, chỉ về phía chân trời: “Hãy nhìn xem!”

Mọi nguời nhìn theo. Ô kìa! Nơi mà vài giờ trước đây biển xanh phang lặng trải dài, một bức tường thành bằng nước dâng cao vút lên tận trời, cảnh tượng khủng khiếp quá, ai nấy đứng như trời trồng

Một lát sau, bức tường thành bằng nước phóng nhanh về phía đất liền, đổ ập xuống bãi biển, tan vào vách núi với một tiếng ầm ghê rợn. Một đợt sóng tiếp theo… Một đợt sóng nữa !… Rồi tất cả chỉ còn có nước. Từ xa, người ta thấy ngôi làng biến mất tăm.

Nhưng mà tất cả cư dân đều an toàn vì đang ở trên núi. Khi họ hiểu ý nghĩa của việc cụ già đã làm, họ hết lời ca ngợi và cảm ơn cụ về sáng kiến cứu dân làng khỏi cơn sóng thần  khủng khiếp.

 

Ý nghĩa

Ông của Y-von bị dân làng hiểu lầm do đã đốt cháy cả đồng lúa chín. Nhưng khi hiểu được ý nghĩa của việc làm đó, mọi người đã hết lời ca ngợi ông già nhanh trí cứu những người dân ven biên thoát khỏi cơn sóng thần hung dữ.

Chính tôi có lỗi

Ngoài hành lang nhà ở của Vla-đi-mia I-lích, người chỉ huy đội bảo vệ điện Krem-li đặt một trạm gác. Các học sinh trường quân sự trực nhật hằng ngày. Hôm ấy, một học sinh quân trẻ tuổi không biết mặt Lê-nin được cử tới gác.

Lời hứa của sâu róm

Lời đã nói ra, phải nhớ lấy mặc dù nó chỉ là sâu róm. Lập tức nó bò lên một cây cao, từ thân cây bò ra cành lớn, từ cành lớn bò ra cành nhỏ, từ cành nhỏ bò lên nhánh, từ nhánh bò ra lá.

Chàng nô lệ An-rốc-cơ và sư tử

Một chàng nô lệ tên là An-rốc-cơ có một lần thoát khỏi tay chủ, bỏ trốn vào rừng sâu. Khi đang lang thang thì An-rốc-cơ bắt gặp một con sư tử đang nằm rên rỉ dưới gốc cây.

Dẹp tình riêng vì nghĩa lớn

Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn (1232 – 1300) là một vị anh hùng dân tộc lỗi lạc. Ông được nhân dân tôn là Thánh (Đức Thánh Trần), đời đời thờ phụng không phải chỉ vì tài năng quân sự kiệt xuất và những chiến thắng lẫy lừng

Cái ổ gà

Chiều nay, Dũng đứng chơi trước cửa chờ đón bố về. Dũng nhìn xe cộ và mọi người qua đường. Một bác chở một bó củi sau xe đạp, định tránh ổ gà thì một chiếc xe khác ở phía trước xô tới.

Tôi xin chữa bệnh cho ngài

Ô-guyn là một người chỉ thích ăn luôn miệng và ít hoạt động thân thể. Người gã béo ục ịch quá đỗi, có lúc tưởng nghẹt thở.

Chuyện của mây

Trên trời có một đám mây xinh đẹp, suốt ngày nhởn nhơ bay lượn. Nhưng bay mãi một mình, mây cũng cảm thấy buồn. Mây chợt nhớ tới chị gió, vội bay đi tìm chị.

Chiếc rương thần

Cái Vân nóng ruột đợi bố đi công tác về. Bố đã hứa kì này cái Vân đạt học sinh giỏi, bố sẽ thưởng một món quà thật dễ thương. Một con búp bê xinh xắn có váy hồng, hay một chú chó bông trắng muốt, mắt long lanh như hai viên bi.

Trần Nguyên Thái, cô gái đoạt 5 Huy chương Vàng

Trần Nguyên Thái sinh ra xinh xắn như nhiều bé gái khác. Năm 1966, tai hoạ giáng xuống khi cô bé mới 2 tuổi. Mẹ đi làm đêm, chị gái 11 tuổi trông em làm đổ đèn dầu.