Chuyện kể về Lương Thế Vinh

Thủa nhỏ, Lương Thế Vinh trọ học ở phía nam kinh thành. Vinh rất thông minh, học hành chóng giỏi. Trong khi chơi đùa với các bạn, Vinh cũng tìm được nhiều trò chơi lí thú.

Một hôm, Vinh và các bạn thi nhau nặn voi xem ai khéo. Khi đem voi ra đọ, các bạn đều phải chịu con voi của Vinh thích hơn cả. Nó uấn được vòi, nó bò được, mà đôi tai lại biết phe phẩy như voi thật. Có gì đâu, Vinh đã lấy con đỉa làm vòi voi, lấy bươm bướm làm tai voi, và cậu bé thông minh đã gắn bốn chân ông voi đất lên mai bốn con cua kềnh, Thế là voi cử động được.

Một lần khác, lũ trẻ chơi bóng. Trái bóng làm bằng bưởi xanh nướng dẻo, bất chợt lăn tọt xuống hố sâu, tay với không tới. Vinh rủ bạn lấy gầu múc nước đổ vào hố. Bưởi nổi dân lên. Ai cũng cho rằng cậu bé này trí óc sáng suốt.

***

Lớn lên, Lương Thế Vinh đỗ vào Trường Giám, học giỏi hiểu rộng. Ông thi đỗ Trạng nguyên, đem tài năng của mình ra giúp nước. Lương Thế Vinh rất giỏi toán, đã viết sách về toán, lại nổi tiếng thơ văn. Ông còn được tôn là ông tổ nghề múa rối nước của ta.

Có một lần, sứ thần của vua Minh bên Trung Quốc sang thăm dò người giỏi ở nước ta. Vua Lê giao cho Lương Thế Vinh tiếp. Trong một buổi đi chơi dọc sông Tô Lịch, sứ Minh cho lấy cái cân và nhờ Vinh cân xem voi nặng bao nhiêu. Tuy biết Lương Thế Vinh là người giỏi, nhưng lần này sứ Minh yên trí sẽ làm ngượng mặt được quan Trạng nước ta.

Biết được bụng dạ của viên sứ, Vinh mỉm cười cầm cân và cho quản tượng dắt voi xuống mảng. Sứ Minh còn đang ngơ ngác thì thấy Vinh đã đo xong chiều cao của phần mảng bị chìm. Sau đó, Vinh sai lính dắt voi lên và xếp đá xuống. Khi mảng đã chìm sâu đến mức chở voi ban nãy, thì Vinh cho ngừng chuyển đá, và dùng cân, cân số đá trên mảng.

– Nước tôi chưa chắc có người hơn được tài quan Trạng. Xin bái phục! Xin bái phục!

***

Trong những ngày từ quan về nhà, Lương Thế Vinh càng muốn làm thêm nhiều việc có ích cho dân. Ngoài việc dạy học, ông thường gần gũi nông dân, quan tâm tới ruộng đất quê hương.

Một lần, ông chứng kiến một vụ tranh chấp đất ruộng suýt đổ máu vì đo đạc không chính xác, rõ ràng.

Tuy tuổi già sức yếu ông vẫn quyết tâm nghiên cứu cách đo đạc ruộng đất. Dân làng rất ngạc nhiên thấy một vị quan to về hưu, đầu tóc bạc phơ, cứ miệt mài lấy dây thừng làm thước, lúi húi đo đo, vẽ vẽ các thửa ruộng rồi cặm cụi biên chép, tính toán.

Qua một năm ròng vất vả, Lương Thế Vinh đã mày mò tìm ra các quy tắc tính toán. Trên cơ sở đó, ông viết cuốn Đại thành toán pháp, cuốn sách giáo khoa đầu tiên về toán ở nước ta. Sách trình bày cách tính diện tích của các hình phẳng. Sách còn dạy phép cửu chương, bình phương, khai phương, phân số,… Mỗi công thức toán học đều được ông làm thành một bài thơ cho người dân dễ nhớ, dễ học. Ông còn chế ra bàn tính đế khỏi phải tính nhẩm.

Lương Thế Vinh được nhân dân vô cùng yêu kính, gọi bằng một cái tên nôm na mà thân mật: Trạng Lường, tức là ông Trạng nguyên giỏi về đo lường.

Dê và cáo

Trong một khu rừng nọ, có một con sư tử rất hung bạo, sống trong một cái hang lớn và chứa nhiều thức ăn. Một hôm, con sư tử đi ra khỏi hang. Nhân lúc đó, một con cáo đã lẻn vào và ăn tất cả thức ăn có trong hang...

Hột mận

Một bà mẹ mua mận cho các con ăn sau bữa cơm. Bà để mận trên một cái đĩa ở giữa bàn. Va-ni-a chưa bao giờ được ăn mận nên thèm lắm.

Nòng nọc tìm mẹ

Gió xuân thổi nhè nhẹ, ông mặt trời chiếu những tia nắng rực rỡ xuống mặt đất. Nướctrongao ngày càng trở nên ấm áp. Những quả trứng Ếch dưới ao bắt đầu động đậy, nở ra những chú Nòng Nọc với cái đầu tròn và chiếc đuôi dài xinh xắn.

Lời hứa của sâu róm

Lời đã nói ra, phải nhớ lấy mặc dù nó chỉ là sâu róm. Lập tức nó bò lên một cây cao, từ thân cây bò ra cành lớn, từ cành lớn bò ra cành nhỏ, từ cành nhỏ bò lên nhánh, từ nhánh bò ra lá.

Những cậu bé đầu trọc

Gia-sếch được phân vào lớp tôi hồi tháng mười. Hôm đầu đến lớp, nó nhìn quanh lớp một lượt để tìm một chỗ chưa có ai ngồi.

Ai đáng khen nhiều hơn

Một nhà kia, có hai anh em Thỏ ở với mẹ. Bố đi làm xa nên cậu nào cũng muốn tỏ ra là đứa bé ngoan, biết thương mẹ nhiều nhất.

Một chuyến tham quan

Bé Loan học lớp mẫu giáo 5 tuổi. Một hôm, cơ quan mẹ Loan tổ chức đi tham quan Hà Nội. Thấy Loan ngoan, biết vâng lời bố mẹ, mẹ bàn với bố cho Loan đi cùng.

Khuất phục tên cướp biển

Tên chúa tàu ấy cao lớn, vạm vỡ, da lưng sạm như gạch nung. Trên má hắn có một vết sẹo chém dọc xuống, trắng bệch. Hắn uống lắm rượu đến nỗi nhiều đêm như lên cơn loạn óc, ngồi hát những bài ca man rợ.

Một người ham đọc sách

Đan – tê là một nhà thơ lớn của nước Ý. Ông còn nổi tiếng là người ham đọc sách. Ông thường tìm đọc các loại sách vừa xuất bản.