Người cha của hơn 8000 đứa trẻ

Nằm chơi vơi giữa Ấn Độ Dương, Ma-đa-ga-xca là vùng đất khắc nghiệt nhất châu Phi, quanh năm hứng chịu những trận bão từ ngoài khơi đổ bộ vào. Trung bình mỗi năm có khoảng 300 cơn bão “hỏi thăm” hòn đảo rộng 587 040 ki-lô-mét vuông này. Như vậy, gần như ngày nào Ma-đa-ga-xca cũng phải đón nhận một cơn bão. Đất đai tróc lở, cây cối hoa màu bị phá nát. Những người dân nghèo bao giờ cũng chịu thiệt thòi nhiều nhất mỗi khi cơn bão đi qua.

Năm 1992, có một người đàn ông từ nước Ác-hen-ti-na xa xôi lặng lẽ đến vùng A-ka-ma-soa thu gom những đứa trẻ mồ côi cha mẹ trong các trận bão và những trẻ em nghèo về nuôi trong một cô nhi viện. Người dân A-ka-ma-soa gọi ông là “cha Pê-đrô” vì ông theo đạo Thiên chúa.

A-ka-ma-soa gồm 17 ngôi làng nằm cách thủ đô An-ta-na-na-ri-vô hơn 700 ki-lô-mét về phía tây nam. Nơi đây thường được gọi là “rốn bão” của Ma-đa-ga-xca. Số trẻ em nghèo mồ côi ở A-ka-ma-soa nhiều hơn bất kì nơi nào khác trên đất nước Ma-đa-ga-xca.

Ban đầu cha Pê-đrô bỏ tiền ra xây một cô nhi viện đủ chỗ cho 280 đứa trẻ sinh sống. Khi đó ông mới 43 tuổi, cần mẫn như một con kiến xây tổ, đến nay ở tuổi 56, ông đã tạo lập được cuộc sống, chỗ ăn ở cho hơn 8000 đứa trẻ vùng A-ka-ma-soa. Công việc của ông thật bận rộn, vì với một đàn con đông đúc như vậy, chỉ điều hành hơn 400 bà xơ nuôi nấng chúng, ông đã không còn thời gian.

Nhờ mối quen biết từ bạn bè, mối quen biết với các tổ chức tôn giáo, cha Pê-đrô đã tận dụng mọi nguồn tài chính có thể được để giúp các em nhỏ vùng A-ka-ma-soa. Không chỉ cho các em ăn học, cha còn hướng dẫn chúng ngay từ nhỏ phải biết yêu lao động. Chúng phải tập trồng, cấy để tạo ra lương thực, thực phẩm. Đôi khi chính cha cũng lội ruộng thực hành làm mẫu để các em bắt chước.

Những đứa trẻ sống và lớn lên trong các cô nhi viện. Chúng được học hành và như đàn chim mai này mỗi con sẽ bay về một phương. Khi đã đủ lông, đủ cánh, vượt qua mọi phong ba cuộc đời, chúng mới bất chợt đặt câu hỏi : “Tại sao cha Pê-đrô lại rời bỏ Tổ quốc Ác-hen-ti-na để đến tận vùng A-ka-ma-soa nuôi nấng chúng?” Còn cha Pê-đrô thì chưa bao giờ đặt ra câu hỏi ấy cho mình. Là một người yêu trẻ thơ, ông chỉ muốn dành hết tâm trí, sức lực bù đắp cho những đứa trẻ bất hạnh có cuộc sống thấp kém một trời một vực so với trẻ em ở phương Tây.

Người dân A-ka-ma-soa rất biết ơn cha Pê-đrô. Bởi dưới bàn tay cha, những đứa trẻ mồ côi lại có cha có mẹ lần thứ hai trong đời.

Ai có lỗi?

Tôi đang nắn nót viết thì Cô-rét-ti chạm khuỷu tay vào tôi làm cho cây bút nguệch ra một đường rất xấu. Tôi nổi giận. Cô-rét-ti cười, đáp: "Mình không cố ý đâu!"

Điều không tính trước

Tôi chuẩn bị đánh nhau. Thoạt đầu tôi định lấy con dao của mẹ tôi làm vũ khí, nhưng khi sờ đến cái lưỡi thép to bản và mát lạnh của nó, tôi đâm ra sờ sợ làm sao! Con dao này mà vung lên một phát là địch thủ ngã như chơi.

Khó và dễ

Sau khi Columbus tìm ra châu Mỹ, mọi người tổ chức một bữa tiệc để chúc mừng ông. Có một quý tộc nọ cho rằng phát hiện ra một châu lục là chuyện dễ dàng, ai cũng có thể làm được, không có gì là ghê gớm cả...

Trạng nguyên Nguyễn Kỳ

Nguyễn Kỳ thuở nhỏ có tên là Nguyễn Thời Lượng, người trấn Sơn Nam (nay thuộc huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên).

Chú ốc sên thích đi du lịch

Dưới gốc cây ở một khu rừng nọ, có một chú Ốc sên sinh sống. Từ trước tới nay, Ốc sên chưa bao giờ đi xa cả nên nó không hề biết thế giới bên ngoài rộng lớn tới mức nào...

Ai nghèo hơn

Cách đây rất lâu, thành phố Philadelphia của nước Mỹ thường xuyên xảy ra nạn cướp bóc. Khi ra đường, mọi người thường mang theo một ít tiền, để nếu có gặp cướp thì sẽ đưa cho chúng, nhằm bảo toàn tính mạng của mình...

Ngỗng và rùa

Hai vợ chồng ngỗng và rùa là những người bạn tốt. Mùa hè đến, trời bắt đầu nóng lên khiến hồ nước dần cạn kiệt. Vì vậy, chúng lên kế hoạch đi tìm một chỗ ở mới...

Trần Quốc Toản ra quân

Sáng hôm ấy, Trần Quốc Toản dậy sớm từ biệt mẹ già: Con đi phen này thề sống chết với giặc. Bao giờ đất nước được yên, con mới trở về…

Chuyến đi xa của chú chuột nhỏ

Một buổi sáng, chú chuột nhỏ lên đường đi du lịch. Chuột bà nướng cho cháu rất nhiều bánh để ăn đường và tiễn cháu đến cửa hang. Nhưng ngay buổi chiều hôm đó, chú chuột trở về.