Trần Nguyên Thái, cô gái đoạt 5 Huy chương Vàng

Trần Nguyên Thái sinh ra xinh xắn như nhiều bé gái khác. Năm 1966, tai hoạ giáng xuống khi cô bé mới 2 tuổi. Mẹ đi làm đêm, chị gái 11 tuổi trông em làm đổ đèn dầu. Ngọn lửa bùng lên, liếm vào chăn màn, vào chiếc áo bông quấn quanh người Thái. Tai nạn khủng khiếp đó không cướp đi mạng sống của cô bé nhung làm mất một bàn tay cô, làm sém da một bên má và cánh tay. Thái lớn lên với mặc cảm tự ti, dù được gia đình hết lòng thương yêu.

Bàn tay phải không còn, Thái tập viết và làm mọi việc bằng tay trái. Năm Thái học lớp 12, bác sĩ Đỗ Xuân Hợp ở Bệnh viện Quân y 108 muốn chịu mọi phí tôn làm bàn tay giả cho Thái. Nhưng làm tay giả thì phải cưa mất một phần tay mà bàn tay cũng chỉ “làm cảnh”, không sử dụng được. Thái suy nghĩ và quyết định không làm tay giả.

Năm 1983, học xong lớp 12, Thái đi bán sách, tự kiếm sống. Quầy sách là một góc nhỏ bên vỉa hè. Vì ít vôn, tiền bán sách của Thái chỉ đủ ăn sáng, ăn trưa, còn bữa tốì đã có bô’ mẹ và chị lo.

Để có sức khoẻ và vượt qua mặc cảm, hơn 20 năm nay, Thái đã chọn môn thể thao bơi. Mỗi lần xuống nước, Thái cảm thây dễ chịu, mọi chán nản tan biến. Thái chọn môn bơi ếch để bàn tay xấu không giơ lên mặt nước. Năm 1998, Thái gia nhập Câu lạc bộ người khuyết tật Hà Nội và luyện tập dưới sự kèm cặp của huấn luyện viên Nguyễn Trần Chính.

Thái rất say mê luyện tập. Sáng nào cô cũng dậy từ 5 giờ, chạy 1 tiếng ở sân vận động. Buổi chiều tập bơi 3 tiếng. Thời gian khác tập trong phòng kéo tay, rèn cơ bụng, bật nhảy… Rèn luyện căng thắng như thế nhưng sáng nào, đúng 9 giờ, Thái đã có mặt ở quầy sách.

Công luyện tập của Thái đã được đền đáp. Tại Đại hội thể thao người khuyết tật Đông Nam Á tổ chức ở Ma-lai-xi-a tháng 10 – 2001, Thái đã mang về cho Tổ quốc 5 Huy chương Vàng. Xuất sắc nhất trong số huy chương này là chiến thắng ở cự li 50 mét ếch với 52 giây 77, vượt kỉ lục thế giới của vận động viên khuyết tật Nhật Bản năm 1996 (54 giây 2).

Khuất phục tên cướp biển

Tên chúa tàu ấy cao lớn, vạm vỡ, da lưng sạm như gạch nung. Trên má hắn có một vết sẹo chém dọc xuống, trắng bệch. Hắn uống lắm rượu đến nỗi nhiều đêm như lên cơn loạn óc, ngồi hát những bài ca man rợ.

Niềm vui bất ngờ

Vào một buổi sáng nắng đẹp, cô giáo Mỹ dẫn các cháu mẫu giáo đi chơi vườn Bách thảo. Đi đến vườn Bách thảo phải đi qua Phủ Chủ tịch là nơi Bác Hồ sống và làm việc ở đấy.

Hai bàn tay

 Năm 1911, năm ấy Bác còn trẻ lắm mới khoảng 21 tuổi. Một hôm anh Ba - tên của Bác hồi ấy, cùng một người bạn đi dạo khắp thành phố Sài Gòn, rồi bỗng đột nhiên anh Ba hỏi người bạn cùng đi: Anh Lê, anh có yêu nước không ?

Đôi bạn tốt

Thím Vịt bận đi chợ xa đem con gởi đến bác Gà mái mẹ. Gà mái mẹ gọi con ra chơi với Vịt con. Gà con xin phép mẹ dẫn Vịt con ra vườn chơi và tìm giun dế ăn. Gà con nhanh nhẹn đi trước, Vịt con lạch bạch theo sau...

Chú sóc thông minh

Trên cành cao, một chú Sóc đang vui vẻ nhảy nhót. Dưới đất, có con Sói đang đi tìm bữa điểm tâm. Nhìn thấy Sóc, Sói nghĩ cách để ăn thịt Sóc, bèn nói: Chúc buổi sáng tốt lành!

Ai can đảm?

Bây giờ thì mình không sợ gì hết! Hùng vừa nói vừa giơ khẩu súng lục bằng nhựa ra khoe.

Chú ốc sên thích đi du lịch

Dưới gốc cây ở một khu rừng nọ, có một chú Ốc sên sinh sống. Từ trước tới nay, Ốc sên chưa bao giờ đi xa cả nên nó không hề biết thế giới bên ngoài rộng lớn tới mức nào...

Câu lạc bộ các bà mẹ

Một ngày nọ, tất cả bà mẹ thú trong rừng tập hợp lại với nhau và bắt đầu so sánh xem con của ai là giỏi nhất và ai đẻ được nhiều con nhất. Mẹ nai nói rằng con mình là to lớn nhất...

Dâu tây nhỏ

Một quả dâu tây nhỏ mặc chiếc váy màu đỏ tươi, đội một cái mũ xanh đang chạy nhảy tung tăng trên bãi cỏ. Dế mèn nhìn thấy Dâu tây liền nói “Dâu tây mới xinh đẹp làm sao, tôi hát một bài cho bạn nghe nhé"...