Sóc Nâu đi học

Buổi sáng mùa thu hôm ấy, khu rừng nguyên sinh rộn ràng tiếng reo cười của chim muông hoa cỏ và thú rừng… Bởi hôm nay là lễ hội khai trường. Riêng Sóc Nâu đang ở trong một tâm trạng nôn nao khó tả vì đây là lần đầu tiên Sóc Nâu đi học.

Lớp học của Sóc Nâu thật là đẹp, bàn ghế, tranh ảnh đủ màu. Tấm bảng thật to được treo trên tường ở chính giữa. Sóc Nâu ngồi vào bàn học, đưa mắt nhìn quanh. Ô hay, bé Sóc nhà bên cạnh hôm nay được mẹ tết cho chiếc đuôi màu đỏ rực, trông mới đẹp làm sao! Chóp Mào được mẹ đan cho mũ mới, màu đỏ thắm. Bạn Tắc Kè cũng được mẹ thêu cho áo hoa tinh tươm. Ngay cả Quạ Khoang cũng, đeo chiếc nơ vàng tươi sáng… Ôi, còn mỗi mình Sóc Nâu chẳng có gì, Sóc Nâu muốn khóc quá!

Cô Yến Phụng líu lo giảng bài như đang hát, còn Sóc Nâu thì cứ ngẫm nghĩ mãi vì sao mẹ để cho Sóc Nâu đi học mà lại chẳng bằng ai thế này… Rồi Sóc Nâu lại càng thêm buồn khi nhớ đến túi hạt dẻ mẹ đã rang cho để sẵn trên bàn mà khi sáng vì vội đến trường, Sóc Nâu quên mang theo… Giá như đang được ở nhà, đang được ở bên mẹ thì Sóc Nâu vừa nhá hạt dẻ, vừa đòi nghe mẹ kể chuyện ngày xưa… Nghĩ đến đây thì Sóc Nâu không thể kiềm chế được nữa, bèn òa lên nức nở…

Cô giáo Yến Phụng ngạc nhiên, đi đến tận chỗ Sóc Nâu ngồi để hỏi vì sao… Sóc Nâu đứng lên tức tưởi thưa:

– Thưa cô, vì mẹ em không thương em! Mẹ không cho em mặc đẹp như bạn Tắc Kè, không cho em tô điểm như bạn Sóc Đuôi Đỏ, không cho em cài nơ như bạn Quạ Khoang. Hu… Hu… Hu…

Hiểu ra, cô giáo Yến Phụng dỗ dành, lấy khăn lau nước mắt cho Sóc Nâu. Rồi cô ôn tồn giải thích:

– Sóc Nâu luôn được mẹ thương chứ sao lại không? Sáng nay mẹ đã chải cho Sóc Nâu có bộ lông mượt mà. Mẹ đan cho Sốc Nâu chiếc túi đựng bút bằng cỏ non xinh xinh… Còn bạn Sóc Đuôi Đỏ chăm làm việc nhà, nên mẹ thưởng cho phấn màu tô chiếc đuôi. Bạn Chóp Mào hát ru em ngủ, nên mẹ rảnh tay đan cho chiếc mũ. Tắc Kè giúp mẹ luồn kim nên mẹ thêu hoa lên áo. Quạ Khoang cùng tìm thức ăn cho cả nhà với bố mẹ nên được thưởng chiếc nơ vàng… Còn Sóc Nâu có làm gì giúp mẹ ở nhà không?

Sóc Nâu lúng túng… vì ở nhà Sóc Nâu chỉ chuyền thoăn thoắt từ cành này sang nhánh nọ thôi! Thấy Sóc Nâu đứng im, mắt nhìn xuống đất, cô giáo Yến Phụng lại líu lo:

– Không sao! Không sao! Từ trước tới giờ Sóc Nâu chưa biết giúp mẹ, thì bây giờ trở đi, Sóc Nâu tập làm để giúp mẹ dần dần. Còn Sóc Nâu đến trường là để học, nên chỉ cần ăn mặc sạch sẽ, có đủ sách vở, thước, bút. Vào lớp phải chăm ngoan. Nếu Sóc Nâu học giỏi, lại chăm chỉ việc nhà giúp mẹ thì sẽ được thưởng nhiều quà đẹp. Sóc Nâu nín khóc rồi. Vậy Sóc Nâu muốn cô thưởng gì nào?

Sóc Nâu tươi tỉnh:

– Thưa cô, hạt dẻ ạ!

Cô giáo Yển Phụng mở giỏ xách, lấy ra chiếc túi xinh xinh, trông quen quen…

– Đây là chiếc túi hạt dẻ mẹ Sóc Nâu gửi cho cô để dành thưởng Sóc Nâu. Sóc Nâu ngoan nên rất xứng đáng được phần thưởng này. Giờ chơi hãy lấy ra ăn nhé!

Sóc Nâu nhận hạt dẻ, vòng tay cảm ơn cô giáo Yến Phụng. Từ đó, mỗi lần Sóc Nâu được điểm mười, cô giáo Yến Phụng luôn thưởng cho Sóc Nâu nhiều hạt dẻ… Ở nhà Sóc Nâu giúp mẹ làm việc, lại được mẹ cho thêm nhiều hạt dẻ nữa, tha hồ thích, tha hồ nhấm nháp…

Liên tiếp nhiều năm liền Sóc Nâu đều đạt danh hiệu Học sinh Xuất sắc và bao giờ phần thưởng cho Sóc Nâu cũng là một túi hạt dẻ thật to, đúng như mơ ước. Vì vậy, Sóc Nấu luôn đến lớp để học giỏi, học chăm chứ chẳng cần phải chải chuốt gì và… Sóc Nâu vẫn chỉ là Sóc Nâu thôi!

Đốt cháy đồng lúa chín

Ngày xưa có một cụ già sống trên một ngọn núi cao ở Nhật Bản. Chung quanh nhà cụ, ruộng nương bằng phẳng và phì nhiêu. Ruộng nương đó thuộc về cư dân của một làng nhỏ dưới chân núi dọc ven biển.

Stephen Hawking – người khuyết tật vĩ đại

Stephen Hawking sinh năm 1942 ở Oxford (Anh). Năm Hawking bước vào trường đại học học khoa Vật lí, anh bị mắc một chứng bệnh quái ác – bệnh rối loạn chức năng điều khiển của hệ thần kinh.

Gấu con bị sâu răng

Trong rừng có một chú Gấu con rất thích của ngọt. Mật ong, bánh gatô, các loại kẹo, chú ăn bao nhiêu cũng chẳng chán. Gấu con nhai kẹo suốt ngày. Nhiều hôm đi ngủ rồi mồm vẫn còn ngậm kẹo...

Người viết sử và quan tề tướng

Ngày xưa ở bên Trung Quốc, vua nước Tấn là Tấn Linh Công định giết tề tướng Triệu Thuẫn. Thuẫn hay tin định trốn ra nước ngoài thì người cháu là Triệu Xuyên khuyên đừng đi vội, hãy tạm lánh ra ngoại thành.

Bóp nát quả cam

Giặc Nguyên cho sứ thần sang giả vờ mượn đường để xâm chiếm nước ta. Thấy sứ giặc ngang ngược đủ điều, Trần Quốc Toản vô cùng căm giận.

Quạ và đàn bồ câu

Quạ thấy đàn bồ câu được nuôi ăn đầy đủ, không phải đi kiếm thức ăn, không phải ăn xác thối, nó bôi trắng lông mình rồi bay vào chuồng bồ câu.

Hạt cườm tham ăn

Có một chị chim vành khuyên đẻ được tám trứng, ấp nở ra tám vành khuyên con. Ngày ngày chim mẹ đi kiếm mồi về để nuôi con. Khi chúng mới nở, chim mẹ phải mớm cho từng con một.

Nhân cách quý hơn tiền bạc

Mạc Đĩnh Chi (1272 -1346) quê ở huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương, thi đỗ Trạng nguyên năm 1304. Mạc Đĩnh Chi làm quan trải qua ba triều nhà Trần. Ông thông minh, giỏi thơ văn và có tài đối đáp rất sắc bén.

Người gác rừng tí hon

Ba em làm nghề gác rừng. Tình yêu rừng của ba đã sớm truyền sang em. Sáng hôm ấy, ba về thăm bà nội ốm. Chiều đến, em đi loanh quanh theo lối ba vẫn đi tuần rừng.