Người con gái đỡ đầu của Bác Hồ

Vào một buổi sáng mùa thu năm 1990, trong đoàn người vào thăm nhà sàn Bác Hồ có hai cha con người Pháp. Đó là ông Ô-brắc và con gái ông, chị Ba-bét, người con gái đỡ đầu của Bác Hồ.

Dừng chân hồi lâu bên nhà sàn, ông Ô-brắc bảo con gái:

– Đây là toàn bộ gia tài của người cha đỡ đầu của con đó, con có hiểu không con?

Những giọt lệ lăn trên má chị. Chẳng lẽ Bác Hồ – người cha đỡ đầu của chị – không có một cái gì khác ngoài căn nhà sàn đã đi vào huyền thoại về lối sông trong sáng, giản dị với vườn cây, ao cá và thiên nhiên xanh ngắt quanh mình. Điều khó tin nhưng có thật. Mới đó mà đã năm mươi tư năm trời…

Ngày ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh đang có mặt trên đất Pháp với tư cách là một thượng khách của chính phủ Pháp.

Ở trong toà lâu đài sang trọng, Bác Hồ cảm thấy không thoải mái vì không có vườn cây, thiếu hoa lá. Khi ông Ô-brắc đề nghị Bác đến ở tại ngôi nhà cổ kính của ông ở ngoại vi Pa-ri, Bác đã nhận lời dọn đến ở sáu tuần lễ.

Nơi đây, cứ chiều chiều sau giờ hội đàm, gặp gỡ với các chính khách. Bác Hồ thường dắt cháu Giăng Pi-e, bảy tuổi, con trai đầu lòng của ông bà Ô-brắc, đi dạo chơi khắp làng, thăm hỏi đời sống của bà con lao động, nói chuyện với ông lão trồng hoa, vui đùa với các em bé vùng ngoại ô. Có buổi trưa, ông Ô-brắc còn thây Bác Hồ đang cùng con trai ông nghỉ trưa thanh thản trên bãi cỏ trong vườn.

Chính trong dịp này, vào ngày 15 – 8 – 1946, gia đình ông Ô-brắc đón một tin vui mới: Cô con gái út vừa chào đời. Được tin này, Bác Hồ ngồi trên xe có hộ tống đến tận nhà hộ sinh chúc mừng bà Ô-brắc và cháu bé mới sinh. Bác Hồ đặt tên cho cháu bé là Ba-bét và nhận cháu làm con gái đỡ đầu của Người.

Từ ngày xa Pa-ri trở về nước, dù bận trăm công ngàn việc, Bác Hồ vẫn luôn dành tình cảm cho con gái đỡ đầu Ba-bét. Tháng 6 – 1967, ông Ô-brắc được Hội đồng các nhà bác học thế giới họp ở Pa-ri nhờ chuyển đến Chủ tịch Hồ Chí Minh một bức thông điệp. Gặp lại ông Ô-brắc giữa những ngày Hà Nội đang chiến đấu chống chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mĩ, Bác Hồ rất vui và không quên hỏi thăm về người con gái đỡ đầu của mình.

Ông Ô-brắc chuyển cho Người món quà mà chị Ba-bét nhờ gửi đến: một chiếc hộp vuông bên trong đựng một quả trứng được làm từ thứ đá quý. Theo chị Ba-bét thì “quả trứng đó là biểu hiện của sự sống, tương lai và sự hoàn hảo”. Cha đỡ đầu của chị là hiện thân của những điều đó. Khi chia tay, Bác Hồ gửi một tâm lụa nhờ ông Ô-brắc chuyên cho “con gái đỡ đầu của tôi để cháu may áo cưới”.

Hằng năm chị Ba-bét vẫn gửi thư đều cho Bác Hồ. Ngày Bác qua đời, cả gia đình ông Ô-brắc vô cùng thương tiếc. Bao nhiêu kỉ niệm, những món quà Bác gửi cho chị Ba-bét: bức ảnh nhỏ của Người, các con vật dễ thương bằng ngà, bằng sứ, tâm lụa để chị may áo cưới,… tất cả vẫn còn đấy. Và lần này, chị được sang thăm đất nước, thăm nơi ở, nơi làm việc của người cha đỡ đầu về tinh thần của mình…

Khi nghe chị thuyết minh nói rằng hai hàng ghế đá và bể cá vàng là nơi Bác Hồ thường dùng để tiếp các khách tí hon, chị Ba-bét nước mắt tuôn trào. Chị lặng lẽ ngồi xuống tâm ghế đá mát lạnh, mắt nhìn những con cá vàng tung tăng bơi lội trong bể, thả mình trong những hoài niệm không bao giờ quên về Người.

 

Ý nghĩa

Tình cảm mà Bác Hồ dành cho những người dân lao động Pháp nói chung, dành cho người con đỡ đầu (chị Ba-bét) nói riêng, cũng như những tình cảm mà chị Ba-bét dành cho Bác Hồ – người cha đỡ đầu về tinh thân của chị, là những tình cảm trong sáng, thuỷ chung, đáng quý, đáng trân trọng. Đó là những tình cảm “không biên giới”.

Chiếc rương thần

Cái Vân nóng ruột đợi bố đi công tác về. Bố đã hứa kì này cái Vân đạt học sinh giỏi, bố sẽ thưởng một món quà thật dễ thương. Một con búp bê xinh xắn có váy hồng, hay một chú chó bông trắng muốt, mắt long lanh như hai viên bi.

Cái hố bên đường

Có một bầy thú nhỏ sống cùng nhau trong khu rừng nọ. Ngày ngày chúng thường đi trên một con đường nhỏ rồi băng qua một ngã tư có chốt đèn giao thông để tới trường.

Vượt bậc

Hôm chủ nhật, bố và Nam đến nhà bác chơi. Nam có một chuyện rất thú, Nam sẽ kể cho các chị nghe. Tháng này, Nam vượt từ thứ hai mươi lên thứ tám trong lớp. Nam được cô giáo khen là học khá.

Làm cách nào về dễ hơn

Ba cậu bé rủ nhau vào rừng. Trong rừng có nấm, có quả rừng, lại có đủ các thứ chim. Ba cậu mải chơi nên không để ý là trời đã về chiều, sắp tối. Về bây giờ thì sợ lắm!

Cứ gọi tôi là Ba như ngày trước

Ở phố Ngõ Nghè (Hải Phòng) có một ông già mù cả hai mắt tên là Thuyết. Hồi còn trẻ, ông làm thủy thủ [1] trên nhiều tàu buôn nước ngoài, về sau ông làm công trong một hiệu ảnh bên Pháp.

Ai ngoan sẽ được thưởng

Một buổi sáng, Bác Hồ đến thăm trại nhi đồng. Vừa thấy Bác, các em nhỏ ùa ra đón Bác. Em nào cũng muốn đến thật gần Bác để nhìn Bác cho rõ. Có em cứ đi giật lùi phía trước Bác để luôn luôn được nhìn thấy Bác.

Bóp nát quả cam

Giặc Nguyên cho sứ thần sang giả vờ mượn đường để xâm chiếm nước ta. Thấy sứ giặc ngang ngược đủ điều, Trần Quốc Toản vô cùng căm giận.

Cái cò đi đón cơn mưa

Một hôm, Cò Trắng đang tha thẩn bên bãi sống thì gặp đàn Kiến cỏ. Ơ kìa, sao Kiến lại kéo nhau chạy ngược vào trong đê thế? Cò ngơ ngác hỏi một chị Kiến đang khênh bọc trứng.

Chim Sơn Ca và Cu Cu

Nghe vợ, nhớ cả lời bạn, hơn nữa thật khó phân biệt Sơn Ca với Cu Cu sơ sinh, vì thế lòng Sơn Ca chồng dịu lại.